Bấy giờ, Trinh Nguyên Đế đang đấu pháp với phe phái của Trịnh Thái hậu. Thủ đoạn tàn nhẫn và quyết liệt của Tạ Chính Tắc vừa hay lại là con dao sắc bén nhất trong tay hoàng đế. Ông được phong làm Kim Ngô Vệ Thượng tướng quân, thay hoàng đế diệt trừ phe đối lập, gây thù chuốc oán vô số trong triều.
Tạ Tinh Lan được ông nhận nuôi chính vào năm ông mang tiếng xấu nhất.
Đến khi ông qua đời, không một ai còn nhớ đến công lao chinh chiến sa trường của ông nữa. Chỉ một câu "nanh vuốt của triều đình, gian thần lộng quyền" là đủ để đóng đinh ông lên cột mốc ô nhục của sử sách.
Tạ Tinh Lan ghìm ngựa trước cổng phủ, rồi lại ngước nhìn tấm biển sơn son đã có vài phần lốm đốm bong tróc. Hắn trước nay vẫn không biết vì sao Tạ Chính Tắc lại chết. Nhưng Tạ Chính Tắc đã không còn nhiều năm như vậy, mà tấm biển do vua ban này vẫn chưa bị gỡ xuống. Quan lại trong triều ngoài nội khi nhìn thấy tấm biển do ngự bút đích thân đề tặng này, ít nhiều cũng phải kiêng dè vài phần. Nếu không thì mẹ góa con côi trong phủ này, sớm đã bị người ta ăn đến không còn mảnh xương.
Ném roi ngựa cho tùy tùng ra đón, Tạ Tinh Lan sải bước lên thềm đá. Nhưng còn chưa kịp bước vào cổng phủ, trên con đường dài lát đá xanh đã vang lên tiếng xe ngựa chạy tới. Tạ Tinh Lan dừng bước ngoảnh lại, đôi mày khẽ nhướng lên.
Tạ Vịnh thấy vậy, bèn lên tiếng: "Công tử, là Vân Dương Huyện chúa."
Lúc Tạ Chính Tắc còn tại thế, Tướng quân phủ vốn đã vắng vẻ đìu hiu. Mấy năm gần đây, lại càng hiếm có bậc quyền quý nào ghé thăm. Vậy mà lúc này, khi màn đêm sắp buông xuống, Tần Anh lại đi xe ngựa đến. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Tạ Tinh Lan.
Xe ngựa vừa dừng hẳn, Tần Anh đã thoăn thoắt nhảy xuống. Nàng nhanh nhẹn bước tới: "Tạ Kiên nói giờ này ngài mới về phủ, xem ra ta đến thật đúng lúc. Ngài đã đến Hồng Lư Tự rồi chứ?"
Tạ Tinh Lan gật đầu. Tần Anh nhướng mày: "Xem ra chẳng thu hoạch được gì."
Mặt Tạ Tinh Lan đen như đít nồi, nhìn thế nào cũng không giống có tiến triển gì. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, Tần Anh lại nói tiếp: "Ta đã đoán được ngài đến Hồng Lư Tự sẽ chẳng được gì rồi."
Tạ Tinh Lan chau mày: "Hôm qua nàng đâu có nói vậy."
Ánh mắt Tần Anh hơi tối lại: "Ta cũng mới đoán ra được cách đây hai canh giờ thôi." Vừa nói, nàng vừa hất cằm về phía trong phủ: "Chúng ta định đứng ở cổng chính nói chuyện mãi sao?"
Tạ Tinh Lan lúc này mới lên tiếng: "Vào phủ thôi."