Nói như vậy, trong lòng Tạ Tinh Lan và Tần Anh đều "lộp bộp" một tiếng. Lên xe ngựa, Tần Anh ngập ngừng nói: "Nếu bản vẽ ở Hồng Lư Tự thì Phó Linh rất đáng nghi. Nhưng nàng ấy không có liên quan gì đến Thôi Uyển và Tiết Minh, cũng không có động cơ. Đêm Tiết Minh bị hại, sau khi nàng ấy về phủ vì sợ hãi, người hầu trong phủ còn phải chăm sóc đến nửa đêm."
Tạ Tinh Lan ngẫm nghĩ một lát: "Trước tiên tìm được bản vẽ rồi hãy kết luận." Nói đến đây, hắn nhớ lại lời Trình Vân Thu dặn, vén rèm xe dặn dò Tạ Kiên: "Lát nữa đi qua chợ Đông, mua ít đồ cúng mang về phủ."
Tạ Kiên ở ngoài đáp vâng. Một đoàn người men theo đường cũ trở về. Khi đi qua chợ Đông, Tạ Kiên thúc ngựa chạy nhanh đến cửa hàng đồ tang lễ ở gần đó. Trong khoang xe ngựa, Tần Anh kín đáo đánh giá Tạ Tinh Lan.
Phụ thân của Tạ Tinh Lan là Tạ Chính Du, đỗ tiến sĩ hai bảng vào hai mươi hai năm trước, sau đó ông vào Hàn Lâm Viện làm biên tu, rất được tiên hoàng đế trọng dụng. Sau này Trinh Nguyên Đế lên ngôi, cũng giao cho ông trọng trách. Ông lần lượt giữ chức ở Lễ bộ và Công bộ. Nhưng vào đầu thu năm Trinh Nguyên thứ bảy, Tạ Chính Du đột nhiên từ quan về quê. Chính trên con đường thủy trở về Giang Châu, thuyền của ông gặp nạn bị chìm, hơn hai mươi người bao gồm cả vợ chồng Tạ Chính Du đều chết đuối, chỉ duy nhất Tạ Tinh Lan tám tuổi là sống sót.
Công tử nhà quan Tạ Tinh Lan chỉ sau một đêm đã trở thành cô nhi. Hắn còn nhỏ tuổi đã mang theo di thể của cha mẹ và người hầu, cùng nhau trở về đất tổ ở Giang Châu. Mãi cho đến hai năm sau được Tạ Chính Tắc nhận nuôi, hắn mới có thể trở lại kinh thành, nhưng lúc đó hoàn cảnh của hắn đã khác xưa rất nhiều rồi.
Vẻ mặt Tạ Tinh Lan trầm tĩnh, không hề lộ ra chút bi thương nào. Phát hiện nàng đang nhìn mình chằm chằm, hắn nhướng mi, lạnh lùng hỏi: "Trên mặt ta có hoa à?"
Tần Anh không chịu thua kém: "Không có hoa, nhưng rất tuấn tú."
Tạ Tinh Lan đang giữ vẻ mặt lạnh lùng suýt nữa thì bị nàng làm cho nghẹn thở. Hắn nhìn Tần Anh với vẻ khó tin, không hiểu sao một cô nương như nàng lại có thể làm càn không biết xấu hổ đến vậy. Lúc này, Tạ Kiên đi rồi lại quay lại, đứng bên ngoài xe ngựa nói: "Công tử, Huyện chúa, tiểu nhân vừa mới nhìn thấy một người quen."
Tạ Tinh Lan mặt mày đen thùi vén rèm lên, Tạ Kiên khó hiểu nói: "Tiểu nhân nhìn thấy một nha đầu, hình như mấy ngày nay đã gặp ở nhà nào đó rồi. Nàng ta cũng đang mua đồ cúng tế, nhưng nàng ta đi trước một bước nên không nhìn thấy tiểu nhân."
Tạ Tinh Lan theo phản xạ nhìn sang Tần Anh, Tần Anh cũng đang nhìn hắn. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy kỳ quái.
Mặc kệ là Trung Viễn Bá phủ hay Tiết phủ đều cách chợ Đông không gần, cho nên tuyệt đối sẽ không chạy đến đây mua đồ cúng tế. Nếu đã như vậy, thì người vừa mua đồ cúng tế lúc nãy là tỳ nữ của nhà nào? Và nàng ta định cúng tế cho ai?