Chương 18: Tìm người xưa

Tần Anh không nhịn được ngồi thẳng người dậy: “Nếu là Khúc Châu, sao lại nửa năm không về? Nửa năm này họ ở Khúc Châu chữa bệnh sao?"

Tạ Tinh Lan nói: "Lâm thị có một số sản nghiệp ở Khúc Châu, tuy đã cách bốn năm, nhưng nếu họ thật sự ở lại Khúc Châu nửa năm thì không thể nào xóa sạch mọi dấu vết được. Ta đã sai người đến Khúc Châu điều tra, ba năm ngày nữa chắc chắn sẽ có hồi âm."

Lúc này Tần Anh mới yên tâm, vén rèm nhìn cảnh đường phố bên ngoài. Nàng thấy xe ngựa đi thẳng về phía đông thành, sau hai nén hương thì vào Hưng An phường, lại đi qua hai con phố dài rồi dừng lại trước một dinh thự có tấm biển ghi hai chữ "Trình phủ".

Tạ Tinh Lan nghiêng người ra ngoài: “Đến rồi."

Tần Anh hơi tò mò đây là nhà ai, hôm nay Tạ Tinh Lan không mặc quan phục, cũng không cho nàng đi xe ngựa của Hầu phủ, dường như sợ làm kinh động đến chủ nhà. Đợi nàng xuống xe ngựa, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một phụ nhân dịu dàng thanh tú mở cửa.

"Ta biết ngay là con đến mà."

Tạ Tinh Lan khẽ nhếch môi: “Trình di, hôm nay làm phiền rồi."

Trình thị cười nói: "Không phiền, không phiền, hôm nay tinh thần phụ thân tốt, con đến vừa hay có thể nói chuyện với ông cụ."

Trình thị vừa mới nói xong thì nhìn thấy Tần Anh đang đứng ở phía sau Tạ Tinh Lan, bà ấy hơi ngạc nhiên, dường như rất vui mừng: “Vị này là..."

"Đây là Vân Dương Huyện chúa, chúng ta có chút chuyện muốn hỏi Trình công."

Vẻ vui mừng trên mặt Trình thị hơi nhạt đi: “Ồ, Huyện chúa, mời mau vào trong."

Tần Anh theo Tạ Tinh Lan đi vào trong viện, còn những người khác đều ở lại bên ngoài. Cái viện này có tổng cộng hai gian, sạch sẽ trang nhã, hoa cỏ um tùm, dưới mái hiên treo hai chiếc l*иg chim, bên trong có hai con chim sẻ đang hót líu lo.

Trình thị đi trước dẫn đường, không bao lâu liền đến noãn các ở dãy nhà phía tây: “Phụ thân, Tinh Lan đến thăm người đây."

Trên chiếc giường đặt sát cửa sổ trong noãn các, có một ông cụ râu tóc bạc trắng đang nằm. Nghe thấy tiếng động, ông cụ nheo mắt nhìn ra cửa, nhưng dường như mắt có tật, nên ông cụ nheo một lúc lâu cũng không nhìn rõ, chỉ mơ hồ nói: "Tinh Lan đến rồi à?"

Tạ Tinh Lan đi đến bên giường ngồi xuống, ôn tồn hỏi thăm ông cụ, bộ dạng đó làm gì còn chút ngông cuồng ngang ngược nào nữa?

Tần Anh vào cửa thì đứng lại, liếc nhìn lên trên giường liền nhận ra chân cẳng của ông cụ không tiện. Bên tay ông đặt hai quyển sách mở sẵn, Trình thị nhìn thấy bèn tiến lên cất sách đi: "Bệnh mắt của ngài càng ngày càng nặng, bảo ngài đừng xem nữa mà ngài cứ không nghe."

Trình Vân Thu cười: "Nếu không thể đọc sách, thì ta thật sự thành một kẻ vô dụng rồi."

Nói xong, ánh mắt ông cụ mơ hồ nhìn về phía Tạ Tinh Lan: "Con đến đúng lúc lắm, mấy hôm trước ta có viết một bài văn tế cho cha con, lát nữa con cầm đi đốt cho ông ấy."