Bạch Uyên liên tục gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, về sau đều nói là Phó cô nương không phải.”
Tần Anh thổn thức không thôi, nàng lại nghĩ đến những gì mình vừa nghe được ở phủ Trung Viễn Bá. Lâm thị không muốn để Thôi Tấn đến Tiết gia gây chuyện cũng là vì danh tiếng của Thôi Uyển, bà ấy thà chết cũng không muốn chuyện này ầm ĩ lên.
Thôi Uyển chết thật đáng thương, nhưng hôm nay manh mối bị đứt đoạn cũng khiến Tần Anh lo lắng. Lúc thay y phục, nàng đột nhiên nhìn thấy danh sách tham gia yến tiệc trên thuyền mà hai ngày trước mình lấy được từ chỗ Ngô Thư Nguyệt. Danh sách này nàng đã xem qua hai lần, trên đó có khoảng hai mươi cái tên, phần lớn nàng đều nhận ra, nhưng lúc này khi nhìn lại một cái tên trong đó lại khiến nàng đột nhiên sững người.
Bạch Uyên vội hỏi: “Quận chúa, sao vậy?”
Tần Anh hoàn hồn, vừa lắc đầu vừa cất danh sách đi, lại quay đầu nhìn ra màn đêm mịt mù ngoài cửa sổ: “Cũng không biết đêm nay Tạ Tinh Lan có thể về thành hay không.”
-
Lúc Tạ Tinh Lan trở về phủ tướng quân đã quá nửa canh ba. Tạ Kiên ở bên ngoài nhận được tin vội vàng chạy về, không ngờ Tạ Tinh Lan vừa nhìn thấy hắn liền sa sầm mặt: “Không phải bảo ngươi ở lại phủ Lâm Xuyên Hầu sao?”
Tạ Kiên vội nói: “Ngài yên tâm, tiểu nhân đưa Quận chúa về Hầu phủ rồi mới đi. Ngài không biết đâu, hôm nay tiểu nhân cùng Quận chúa đến phủ Tiêu Thị Lang, lại gặp phải Đỗ Tử Cần.”
Tạ Kiên kể lại một cách sinh động việc Tần Anh đã trấn áp mẹ con Đỗ Tử Cần như thế nào. Tạ Tinh Lan nghe xong, ánh mắt hơi sâu hơn: “Nàng cũng nhanh trí thật đấy. Sao Đỗ Tử Cần lại đến Tiêu phủ?”
Tạ Kiên đáp: “Phủ Định Bắc Hầu muốn kết thân với Tiêu gia. Không chỉ vậy, hôm nay Tiêu đại tiểu thư còn nói, vị đại tiểu thư Phó gia bị đưa về đất tổ kia là do Đỗ Tử Cần hãm hại.”
Tạ Kiên lặp lại lời nói của Tiêu Phức Lan, Tạ Tinh Lan nghe mà mặt mày hơi lạnh đi.
“Chúng ta thật sự đánh quá nhẹ tay rồi!” Tạ Kiên lại kể lại đầu đuôi chuyện Tần Anh đến phủ Trung Viễn Bá. “Cựu thần Công bộ mà Quận chúa bảo tìm, tiểu nhân vẫn chưa tìm được. Nguồn gốc của những lời đồn đó tạm thời cũng chưa có tin tức, thật là kỳ lạ.”
Tạ Tinh Lan trầm ngâm một lát: “Tìm cựu thần Công bộ không khó, ngày mai ta sẽ đi thăm một vị cố nhân.”
Tạ Kiên vui mừng, lại hỏi: “Lần này ngài ra khỏi thành, có tìm được người không?”
Tạ Tinh Lan gật đầu: “Bốn năm trước Lâm thị và Thôi Uyển phần lớn là đã đến Khúc Châu. Ta đã phái người đến Khúc Châu rồi, nhanh thì trong vòng năm ngày sẽ có tin tức.”