Lúc rời khỏi Tiêu phủ đã sắp giờ Dậu, nhìn thấy mặt trời lặn về Tây, Tần Anh đành phải đi phủ Trung Viễn Bá thử thời vận.
Đi đến Bá phủ, ánh chiều tà le lói, trên cửa cờ tang treo cao, toàn bộ phủ hiện lên vẻ bi thương lạnh lẽo. Tần Anh nói muốn gặp Trung Viễn Bá, hạ nhân đưa nàng đi đến chủ viện. Mới vừa vào viện, Tần Anh đã nghe vài tiếng quát mắng khiến nàng dừng bước.
"Phụ nhân ngu xuẩn này, bên ngoài có lời đồn rồi, bà còn muốn tự lừa chính mình đến khi nào? Tiết Minh làm chuyện này, bà bảo ta sao có thể nhịn được cơn giận này?"
"Bá gia không nhịn được thì đi tìm Tiết gia gây chuyện đi. Đến lúc đó ta dập đầu chết trước quan tài của Uyển Nhi, tránh cho nó ở dưới suối vàng vất vả không nơi nương tượng, còn phải chịu sỉ báng thế này..."
Thôi Tấn đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt Lâm thị yếu ớt đứng bên trong, hai vợ chồng cãi nhau rất căng thẳng. Đám hạ nhân ở trong viện câm như hến, gã sai vặt dẫn đường cũng không nghĩ đến cảnh này, vội hô: "Bá gia, Vân Dương huyện chủ đến."
Thôi Tấn vội thay đổi sắc mặt: "Sao lúc này huyện chủ lại đến đây?"
Tần Anh nhìn thoáng qua trong phòng: "Ta đến muốn hỏi Bá gia, hòn núi giả nơi Uyển Nhi xảy ra chuyện do Hoàng Đình thiết kế. Bá gia có biết ban đầu định xây dựng núi giả này ở đâu không?"
Thôi Tấn mờ mịt: "Từ lúc đầu núi giả này được xây dựng trong phủ chúng ta, sao lại có chuyện từng xây ở nơi khác nữa."
Tần Anh vừa nghe đã biết lần này phí công, nàng lắc đầu: "Không sao, Bá gia không biết cũng bình thường. Vừa rồi ngài và phu nhân nhắc đến Tiết Minh, là..."
Không nhắc đến chuyện gì thì thôi, vừa nhắc đến Thôi Tấn đã nói: "Chắc huyện chủ cũng biết, bên ngoài đều đồn nói Tiết Minh hại chết Uyển Nhi, còn nói lần này Tiết Minh sợ tội tự sát, chẳng lẽ thật sự là như thế. Thảo nào Tiết gia không dám phái người đến cửa phúng viếng, chắc là có tật giật mình! Ta muốn đi Tiết phủ đòi lời giải thích nhưng bà ấy không cho."
Thôi Tấn tức giận đến mức dựng râu trừng mắt, Lâm thị thấy Tần Anh đến, cố nén giận không cãi lại.
Tần Anh nói: "Tiết Minh không phải sợ tội tự sát, mà là bị sát hại. Trên di thư kia lại nói khác. Bá giá không ngại thì chờ sau khi tra được vụ án hãy phán đoán suy luận."
Thôi Tấn hừ lạnh một tiếng: "Ta biết, nói rằng Uyển Nhi và Tiết Minh có tư tình, chuyện này quá buồn cười, sao có thể được? Uyển Nhi đã đính hôn với phủ quận vương từ lâu, sao lại có tư tình với nam tử khác chứ? Xem Thôi gia chúng ta là vật trang trí à? Trái lại là Tiết gia, ngày nào cũng nói nhân nghĩa, lại sinh ra một hung thủ gϊếŧ người!"
Thôi Tấn nổi giận đùng đùng, Tần Anh cũng không tiện khuyên. Lúc này, Lâm thị ở trong phòng lảo đảo muốn ngã, khiến cho thị tỳ, ma ma hoảng sợ gọi "Phu nhân, phu nhân", Thôi Tấn thấy vậy vội vào phòng đi xem.
Tần Anh thấy cảnh tượng này, an ủi Lâm thị mấy câu rồi cáo từ.
Vừa đi ra cửa phủ, Tần Anh đã hỏi Tạ Kiên: "Sao những lời trên di thư lại lưu truyền đi thế?"
Tạ Kiên khó hiểu nói: "Hôm đó Tiết phủ khống chế tin tức vô cùng tốt, sau đó chỉ có Long Dực Vệ biết. Theo lý thuyết không bị lan truyền đi được, không ngờ bây giờ cả Trung Viễn Bá cũng biết."
Bóng đêm buông xuống, Tần Anh ngước mắt nhìn bầu trời tối đen như mực: "Thôi Tấn làm ầm ĩ như vậy, chỉ sợ mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, không có lợi cho việc tra án. Mà Tiết Minh bị ụp nồi là hung thủ cũng là điều hung thủ muốn thấy."
Tạ Kiên nheo mắt: "Hung thủ muốn thấy sao?"
Tần Anh gật đầu, lại phân phó nói: "Trước mắt có hai chuyện, đầu tiên là đi tìm triều thần cộng sự với Hoàng Đình có ở lại kinh thành không. Thứ hai, đi điều tra xem ngọn nguồn lời đồn trên phố."
Tạ Kiên đáp lời: "Vậy tiểu nhân đưa huyện chủ về Hầu phủ trước."
Tần Anh không ngờ Tạ Kiên giám thị tận chức tránh như vậy, thấy y cố chấp như vậy, Tần Anh đành phải lên xe ngựa trở về nhà. Đợi khi đến Hầu phủ, nhìn thấy nàng đi vào cửa, Tạ Kiên mới dẫn người rời đi.
Tần Anh nhìn hướng y rời đi đến ngẩn người, Bạch Uyên ở một bên nói: "Dường như không phải Tạ Kiên giám thị chúng ta, mà đến để bảo vệ người." Bạch Uyên nói xong hốt hoảng nói: "Vậy không phải Tạ khâm sự xem trọng xuất thân của người chứ?"
Lời này trêu đến Tần Anh dở khóc dở cười, nàng lắc đầu: "Hắn xem trọng hoàng vị, chán ghét xuất thân của ta."
Không ai rõ ràng hơn nàng Tạ Tinh Lan đoạn tình tuyệt dục thế nào, dựa vào nữ nhân là điều hắn khinh thường nhất.
Tần Anh đi đến bẩm báo với Tần Chương hôm nay không lấy được. Tần Chương nghe xong hơi thất vọng, lại bảo nàng đừng nản đi, ông đi giúp nàng tìm hiểu. Tần Anh vô cùng cảm động, sau khi dùng cơm với ông xong với trở về Thanh Ngô viện.
Mới vừa vào cửa, Bạch Uyên lại nói chuyện nghe nói ở Tiêu phủ: "Không ngờ Đỗ Tử Cần kia lại vô liêm sỉ như thế. Nô tỳ đã nghe rất nhiều lời đồn, nói Phó cô nương muốn leo lên phủ Định Bắc Hầu, vì thế đưa cho Đỗ Tử Cần vật của mẫu thân đã mất. Đỗ Tử Cần gặp ai cũng nói Phó cô nương yêu hắn ta thế nào, thật không ngờ chân tướng lại là Phó cô nương gặp tai bay vạ gió."
Tần Anh nhíu mày: "Đỗ Tử Cần dùng di vật của mẫu thân của Phó Trân hủy danh tiết của nàng ấy?"
Bạch Uyên gật đầu nói: "Dường như là khuyên tai ngọc, sau khi ầm ĩ đến mức mọi người đều biết, Phó cô nương tức giận hỏi Đỗ Tử Cần lấy lại. Nàng nói khuyên tai ngọc do mình làm mất, lại chỉ trích Đỗ Tử Cần nhặt được đồ không trả, còn muốn sắp xếp chuyện hủy thanh danh của nàng. Đỗ Tử Cần lại nói chính nàng phái người đưa cho hắn ta, còn nói nàng làm chuyện đó còn muốn đền thờ. Phó cô nương nào chịu được những lời sỉ nhục này, nên lúc đó muốn nhảy lầu chứng minh trong sạch..."
"Khi đó là trâm hoa yến cuối tháng sáu, có rất nhiều người. Có lẽ các công tử tiểu thư sẽ không nói lung tung, nhưng đám người hầu, nô tỳ lại thích bàn tàn nhất. Tuy mọi người biết Đỗ Tử Cần là kẻ xấu xa, nhưng lại làm mất di vật của mẫu thân cũng giống như lấy cớ. Vì thế nói Đỗ Tử Cần cũng có, nói Phó cô nương cũng có. Sau đó, khi Phó cô nương trở về quê cũ thì lời đồn mới dần lắng xuống."
Trong lòng Tần Anh lạnh lẽo: "Đối với Đỗ Tử Cần mà nói những lời đồn kia chẳng là gì, nhưng đối với Phó Trân lại là trí mạng. Từ xưa đến nay, mọi người thích gắn không tuân thủ đức hạnh lên người nữ tử. Cho dù nam tử có lỗi cũng sẽ bị xem nhẹ."