Chương 15.3: Vô sỉ

Tần Anh không nói gì nữa, sau khi người ngựa hai bên đi qua nhau, nàng mới nhìn Tạ Kiên: "Người bị công tử các ngươi đánh lần trước là hắn ta à?"

Tạ Kiên vội nói: "Chính là hắn ta, Đỗ Tử Cần này dựa vào mình là tiểu công tử phủ Định Bắc Hầu, từ trước đến nay thích ỷ thế hϊếp người. Lúc trước, hắn ta và công tử đã không hợp nhau, ba tháng trước lại gây phiền phức. Lần này công tử không nhượng bộ hắn ta nữa, đã đánh hắn ta một trận."

Trong lòng Tần Anh hơi phức tạp, trước khi hạ màn xuống chợt hỏi: "Thật là răng rơi đầy đất sao?"

Tạ Kiên cười ha ha không ngừng: "Là do hắn ta không chịu đòn được thôi."

Trong lòng Tần Anh hơi nặng nề, tuy nói Đỗ Tử Cần này trông không giống kẻ lương thiện, nhưng Tạ Tinh Lan đánh hắn ta thảm như vậy không giống tính cách của hắn. Hơn nữa, những chuyện khác thường này đều bắt đầu từ nửa năm trước. Lúc nàng đang muốn hỏi Tạ Kiên rằng Tạ Tinh Lan bị bệnh là thế nào, xe ngựa đã dừng trước cửa Tiêu phủ.

Ồn ào ban nãy cách đây không xa, người gác cổng Tiêu phủ đã nghe thấy. Lúc này, xe ngựa vừa mới dừng trước cửa Tiêu gia, Tiêu phu nhân và công tử, tiểu thư Tiêu gia đều ra đón.

Tiêu phu nhân không nhắc đến chuyện tranh cãi ban nãy, chỉ ôn hòa nói: "Đêm qua, Hầu phủ phái người đến, hôm nay lão gia còn chưa hạ triều, không ngờ huyện chủ đã đích thân đến, mời huyện chủ vào uống chén trà trước."

Tiêu phu nhân dịu dàng dễ gần, tiểu thư Tiêu gia Tiêu Phức Lan cũng xinh đẹp thân thiện. Lúc trước bọn họ có qua lại, giờ phút này dùng lễ đón nàng đi vào. Hai mẹ con đều vui vẻ, chỉ có sắc mặt Đại công tử Tiêu gia, Tiêu Hậu Bạch rất khó coi. Y lạnh lùng nhìn Tần Anh, dường như có thù gì với nàng.

Tần Anh nhận ra y, nhưng nàng dựa vào ký ức của nguyên chủ lại không nhớ ra được mình và y có xích mích gì. Khi đi đến chính sảnh ngồi xuống, Tần Anh tìm chủ đề nói: "Vừa rồi gặp Định Bắc Hầu phu nhân và công tử ở bên ngoài, bọn họ đến làm gì?"

Tiêu phu nhân tỏ vẻ khó xử, nhưng Tiêu Phức Lan lại thẳng thắn: "Phủ Định Bắc Hầu xem trọng nhà chúng ta, muốn kết thân. Nhưng gia hộ Tiêu gia xuống dốc, không dám trèo cao vào hầu môn."

Tiêu phu nhân không vui: "Phức Lan..."

Tiêu Phức Lan hừ một tiếng: "Mẫu thân, có gì khó nói chứ, để mọi người đều biết Tiêu gia chúng ta tự mình biết mình, sau này bọn họ không tiện đến đây nữa. Con chưa thấy ai quá đáng đến mức dẫn nhi tử đến nhà người ta xem mặt."

Tần Anh hơi ngạc nhiên: "Là Đỗ Tử Cần muốn kết thân à?"

Tiêu Phức Lan gật đầu: "Bọn họ dựa vào mình là Hầu phủ, vô cùng ngang ngược, còn chưa định đoạt gì đã muốn đến nhà xem mắt. Ta không cần may mắn đó, hắn ta hại Phó Trân chưa đủ, bây giờ còn muốn hại ta. Mẫu thân chờ xem, từ ngày mai không biết bên ngoài đồn đại thế nào?"

Tiêu phu nhân cười cay đắng: "Khiến huyện chủ chê cười rồi, tính cách Phức Lan thẳng thắn, một chút chuyện cũng không nhịn được."

Tần Anh vội nói: "Phu nhân không cần để tâm, vị tiểu công tử Đỗ gia này đúng là không phải lương phối. Chuyện Tiêu cô nương nói ta cũng hiểu một chút, hắn ta có thể vô tình với Phó Trân như vậy, tính cách cũng có vấn đề."

Tiêu Phức Lan nghe được nhíu mày: "Lời này của huyện chủ có ý gì? Hành động đó không phải vô tình."

Tần Anh tỏ vẻ khó hiểu: "Chẳng phải nói... Tín vật bị phát hiện à?"

Lúc này Tiêu Phức Lan cười lạnh một tiếng: "Nhìn xem, đây chính là sự lợi hại của lời đồn, huyện chủ cũng tưởng rằng Phó Trân và Đỗ Tử Cần có tư tình, đưa tín vật bị người ngoài phát hiện, sau đó ầm ĩ mọi người đều biết khiến nàng ấy khó xử à?"

Tần Anh gật đầu: "Chẳng lẽ không phải như thế?"

"Vốn không phải như thế!" Tiêu Phức Lan tức giận: "Sao Phó Trân lại thích kẻ như thế? Vào hai năm trước trong buổi yến tiệc, chính Đỗ Tử Cần lấy đồ của Phó Trân, sau đó tung lời đồn khắp nơi nó Phó Trân có tình ý với hắn ta, muốn gả vào Hầu phủ. Cứ một truyền mười mười truyền trăm như thế, giống như Phó Trân không tuân thủ đức hạnh, làm hại nàng ấy bị đưa về quê cũ."

Tần Anh giật mình: "Hắn ta vô sỉ vậy à?"

Tiêu Phức Lan vô cùng tức giận: "Hủy thanh danh nữ tử là chuyện gϊếŧ người không thấy máu, cả đời Phó Trân đều bị Đỗ Tử Cần hủy."

Tần Anh nghe vậy nghiến răng, cảm thấy Tạ Tinh Lan đánh quá nhẹ. Tiêu phu nhân thấy Tiêu Phức Lan nói quá nhiều, khẽ trách: "Chắc chắn mẫu thân sẽ không đẻ nhà chúng ta có liên quan đến phủ bọn họ, con bớt giận đi, nói bậy như vậy khiến người ta chê cười đấy."

Tiêu Phức Lan tức giận thở dốc nhưng cuối cùng không nói nữa. Tiêu phu nhân khẽ thở ra, lại hỏi thăm tình hình gần đây của Tần Chương. Nàng chờ hai nén hương, người gác cổng mới đến bẩm báo: "Phu nhân, lão gia về rồi!"

Người Tiêu gia đi nghênh đón, Tần Anh cũng vội đứng dậy. Nàng vừa đi đến cửa, Tiêu Khiên đã đi vào cửa viện. Ông ấy biết Tần Anh đến, khi thấy nàng nhân tiện nói: "Có lẽ phải khiến huyện chủ thất vọng rồi, không tìm được bản vẽ mà Hầu gia nói ở Công bộ. Bản vẽ đó hơn ba mươi năm rồi, bây giờ người làm việc lâu năm nhất ở Công bộ chỉ mới mười năm, không ai biết ban đầu định xây núi giả ở đâu. Bây giờ Công bộ đang giữ mười mấy bản vẽ của Hoàng Đình, chưa thấy bản vẽ giống vậy."

Tần Anh hơi ngạc nhiên: "Có khi nào bản vẽ bị thất lạc không?"

Tiêu Khiên chần chờ không rõ: "Đã lâu quá rồi, cũng có thể như thế. Nhưng có lẽ bản vẽ này dùng để xây nha môn khác nên bị giữ lại ở nơi đó."

Tần Anh nhíu chặt mày.