Thấy nàng để tâm với vụ án như thế, cuối cùng Tần Chương đã tin lời Thẩm Lạc nói đêm qua. Mặc dù ông cảm thấy Tần Anh đa phần cũng vì Thôi Mộ Chi, nhưng giờ phút này Tần Anh thông minh quả cảm, vẻ mặt nghiêm túc, dường như tính cách đã thay đổi. Điều quan trọng hơn là đã mấy ngày nàng không luôn miệng nhắc Thôi Mộ Chi như thế nào, như thế nào.
Tần Chương rất vui mừng, mặc dù điều tra vụ án chết ngươi không hề may mắn, nhưng chỉ cần Tần Anh thích, đồng thời không còn thần hồn điên đảo vì Thôi Mộ Chi, thì điềm xấu đó là gì chứ?
Bóng đêm càng u ám, ánh trăng trong veo phủ lên Thanh Ngô viện một lớp sương trắng. Trước khi Tần Anh ngủ, nghe Bạch Uyên nói: "Huyện chủ, vừa rồi Thẩm Lạc nói, người của Tạ thị vệ còn đứng ở chỗ người gác cổng canh gác, rốt cuộc là muốn làm gì thế?"
Tần Anh vừa nghe đã cảm thấy tức giận: "Ta cũng không biết, nói chung lúc trước ta làm việc không cân nhắc, khiến hắn cảm thấy lúc nào ta cũng muốn làm chuyện xấu." Nàng thở dài nói: "Cho người lấy chăn đệm cho bọn họ đi, cũng đừng khắt khe quá."
Tần Anh sắp xếp chỗ ở cho mấy người Tạ Kiên, vì thế sáng ngày hôm sau, nàng và Tần Chương vừa dùng xong đồ ăn sáng đã nhìn thấy Tạ Kiên đứng chờ ngoài viện. Tần Chương cũng biết việc này, hỏi nàng: "Nữ nhi, người của Long Dực Vệ có ý gì?"
Tần Anh cười to: "Là Tạ khâm sứ lo lắng cho an nguy của nữ nhi."
Tần Chương khẽ hừ nói: "Thì ra đứa nhỏ Tạ gia này không ghê tởm như lời đồn..."
Tần Anh hừ lạnh trong lòng.
Chờ Tần Chương đi làm việc mỗi ngày, Tần Anh gọi Tạ Kiên đến trước mặt: "Khi nào công tử của các ngươi mới về thành?"
Hôm qua Tạ Kiên được chăm sóc, còn dùng đồ ăn sáng nóng hổi ở Hầu phủ, tốt xấu gì cũng có chút thành ý: "Bẩm huyện chủ, tiểu nhân không biết chuyện này, nhưng tiểu nhân có thể nói với người. Công tử ra khỏi thành vì đi tìm một xa phu bị đuổi khỏi Bá phủ."
"Năm đó, thị tỳ cùng đi núi Tam Thanh đều là người được Bá phủ nuôi lớn từ nhỏ, chỉ có một xa phu là mua từ người môi giới. Nhưng sau đó Lâm thị phát hiện chuyện này, vừa ra khỏi thành không lâu đã cho người này trở về phủ. Chuyện này cũng thôi đi, chờ khi bọn họ đi từ núi Tam Thanh trở về, Lâm thị tìm lý do đuổi người này đi."
"Có lẽ vì người này không đi cùng, nên Lâm thị không bán đi xa, chỉ giao cho người môi giới bán cho một thân hào nông thôn ở nông thôn. Hơn ba năm nay, người này có liên lạc với một lão nô bộc của Lâm thị, lúc này mới dò la tung tích của người đó. Người nô bộc kia nói nhà của thân hào nông thôn ở đâu, công tử đích thân dẫn người đi tìm."
Tần Anh biết chuyện, cũng xem như hài lòng: "Nếu như hắn đi chuyến này thuận lợi thì có thể biết năm đó Thôi Uyển bị bệnh ra sao."
Tạ Tinh Lan không ở trong thành, nha môn trong kinh chỉ có bộ đầu Triệu Liêm. Tần Anh không ôm hi vọng với người này nên chờ đến giờ Thân đi đến phủ của Công bộ thị lang Tiêu Khiên.
Thẩm Lạc lái xe phía trước, Tạ Kiên cưỡi ngựa theo sau, một đoàn người đi trên đường xuyên qua ngõ hẻm đến Minh Hưng phường. Vừa mới đi đến Tiêu phủ ở đường Kiến Minh, đã gặp một đội ngũ đông đúc từ ngoài Tiêu phủ rời đi. Bọn họ đi ngược đường với xe ngựa của Tần Anh, xe ngựa dẫn đầu đi ở giữa đường, ngang ngược vô lễ chặn đường của Tần Anh.
Đường Kiến Minh vốn rộng rãi, hai chiếc xe ngựa đối đầu nhau chỉ cần né nhau là có thể đi qua. Nhưng người ở đối diện không xem người khác ra gì, cứ diễu võ giương oai chiếm chính giữa, chờ người khác nhường đường cho hắn ta.
Thẩm Lạc nhíu mày ngừng xe ngựa bước xuống, Tạ Kiên tiến lên phía trước nói: "Đây là xe ngựa của Vân Dương huyện chủ, các người nhường qua bên cạnh một chút, tất cả mọi người đều có thể đi..."
Y vừa nói xong, trong xe ngựa sơn son cao quý vang lên tiếng cười lạnh ngắn ngủi.
Một khắc sau, có một nam tử trẻ tuổi mặc y phục tím hoa văn vàng vén màn bước ra, người kia nhìn Tạ Kiên trước, sau đó nhìn phía sau y, thấy chỉ có một chiếc xe ngựa thì càng ngang ngược hơn: "Ta nghĩ rằng con chó nào cản đường, thì ra là chó họ Tạ!"
Khi Tạ Kiên nhìn thấy đối phương thì ánh mắt cũng thay đổi, nhưng y không tức giận, trái lại cười nói: "Ồ, nhiều ngày không gặp, tiểu công tử vẫn vui vẻ nhỏ. Ngày hôm trước, công tử chúng ta còn nhắc ngài, nói lần trước ngài thiếu đánh quá rồi, chỉ một mã phu dọn chuồng của chúng ta cũng có thể tùy tiện đánh ngài rơi răng đầy đất. Lần sau gặp mặt, hắn muốn dạy ngài mấy chiêu quyền pháp, tránh cho ngài đi ra ngoài làm mất uy danh Định Bắc Hầu của phụ thân ngài."
Nam tử đứng ngoài cửa xe giận dữ, trợn mắt quát mắng: "Cẩu vật! Hôm nay Tạ Tinh Lan không ở đây, ta nhất định sẽ để từng người các ngươi quỳ xuống gọi gia gia. Người đâu..."
Tần Anh nghe hắn ta ra lệnh muốn đánh người, nàng đưa tay vén rèm.
"Ngươi nói muốn để ai gọi gia gia?"
Ánh nắng mùa thu sáng sủa chiếu lên mặt Tần Anh, nhưng đuôi lông mày nàng lại lạnh buốt, vô cùng có uy thế mà nói: "Ta không biết ngươi làm thúc thúc của bệ hạ từ khi nào? Phủ Định Bắc Hầu ngươi muốn lật trời hay sao?"
Rõ ràng người này quát mắng mấy người Tạ Kiên, nhưng Tần Anh nói lời này đã gom mình trong đó, cản giúp Tạ Kiên. Nàng xưng là huyện chủ, gọi Trinh Nguyên Đế một tiếng cữu cữu, nhưng người này muốn làm gia gia của nàng, chẳng lẽ không phải gan to bằng trời à?
"Ngươi..."
"Tử Cần, không được làm càn?"
Đỗ Tử Cần đang tức giận, một giọng nữ vang lên ngăn hắn ta lại. Màn cửa ở đối diện nhắc lên, lộ ra một gương mặt đoan trang nghiêm khắc. Bà ta cười nhìn Tần Anh, ôn hòa nói: "Huyện chủ, đắc tội, Tử Cần kiêu ngạp, những lời nói nhảm đó chỉ nhắm vào hạ nhân, không hề dám động đến huyện chủ."
Bà ta cười nói xong lại lạnh lùng phân phó: "Còn không mau nhường đường cho Vân Dương huyện chủ?"
Người lên tiếng chính là Định Bắc Hầu phu nhân Viên thị. Bà ta đã lên tiếng như thế, xa phụ vội nhường xe vào trong. Đỗ Tử Cần đứng ở cửa xe tỏ vẻ oán giận, nhưng Viên thị ở trong xe khẽ khiển trách gì đó, hẵn ta không cam lòng nói "Chờ đó cho ta" sau đó quay người vào xe.
Bánh xe lộc cộc chuyển động, tranh chấp vô cùng căng thẳng dần như lắng lại. Tạ Kiên nhìn Tần Anh, y biết Định Bắc Hầu phu nhân Viên thị vô cùng dung túng Đỗ Tử Cần. Nếu không nhờ Tần Anh kéo Trinh Nguyên Đế ra, có lẽ Viên sẽ không ngăn Đỗ Tử Cần lại nhanh như thế, Đỗ Tử Cần sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.