Màn đêm buông xuống, Tần Chương đang ở trong phòng nhìn ngắm món đồ ngọc mới có được, vừa quay đầu đã thấy Tần Anh hùng hùng hổ hổ trở về.
"Cha, nữ nhi có một chuyện muốn nói."
Tần Anh mở miệng đã nói như vậy khiến Tần Chương kinh ngạc: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Tần Anh nghiêm túc nói: "Cha có biết, năm đó vì sao Hoàng Đình xây nùi giả ở phủ Trung Viễn Bá không?"
Tần Chương đặt đồ ngọc xuống: "Sao lại hỏi đến chuyện này? Nếu ta nhớ không nhầm, năm đó Trung Viễn Bá tiền nhiệm rất được thánh thượng ưu ái, cũng có quan hệ cá nhân với Hoàng Đình. Ngọn núi giả kia vốn định xây ở nơi nào đó trong cung, nhưng trong cung quá hẹp không đủ cho ông ấy phát huy nên vứt bỏ bản thảo. Sau đó, thấy Bá phủ xây hồ Ánh Nguyệt, Hoàng Đình quyết định đưa núi giả làm quà cho Bá phủ."
Tần Anh trầm giọng nói: "Lúc sáng cha nói, bây giờ cảnh ở hồ Vị Ương xây theo bản vẽ của ông ấy. Mặc dù ông ấy từ quan rời kinh nhưng để lại rất nhiều bản vẽ, cha có biết bản vẽ núi giả của Hoàng Đình ở nơi nào không?"
Tần Chương chần chờ: "Có lẽ chuyện này phải hỏi Trung Viễn Bá."
Tần Anh lắc đầu: "Con gái không có ý định hỏi Trung Viễn Bá. Thứ nhất, nữ nhi nghi ngờ bản thảo không ở phủ Trung Viễn Bá, thứ hai nếu hỏi tùy tiện có lẽ sẽ đánh cỏ động rắn."
Tần Chương không hiểu: "Vì sao cảm thấy bản thảo không ở Bá phủ?"
Tần Anh nghiêm mặt nói: "Thôi Uyển bị hại chết ở sau núi giả, mà vào buổi tối, ngoại trừ nữ nhi và Lục cô nương thì những người khác đều đi vào núi giả. Nữ nhi nghĩ rằng hung thủ lợi dụng núi giả để che mắt giết người.
"Trước khi nữ nhi đi đến núi giả vẫn không biết trong đó gập ghềnh rối loạn như vậy. Mà trong mười hai người đêm đó, chỉ có Thôi Mộ Chi và Lâm Tiềm vì thường đi Bá phủ nên khá thân thuộc núi giả. Song, nữ nhi cảm thấy, cho dù hai người bọn họ cũng chỉ xem núi giả như mê cung mà tham quan. Nhưng nếu có người đã nhìn bản vẽ núi giả thì khác hẳn."
Tần Chương kinh ngạc, thậm chí Tạ Kiên đứng ngoài phòng cũng kinh ngạc. Thảo nào Tần Anh nghe thấy hai chữ "Bản đồ" thì mặt sẽ đổi sắc, thì ra là nghĩ đến bản vẽ núi giả.
Tần Anh tiếp tục nói: "Lúc con gái tìm đường trong hang, vẫn nghĩ nếu như có đánh dấu sẽ tiện hơn. Mà nếu có bản đồ núi giả, chằng phải sẽ biết đi thế nào gần nhất à? Nếu hung thủ không phải Lâm Tiềm và Thôi Mộ Chi, vậy nhất định hung thủ có cách khác. Cho dù số lần đi núi giả ít ỏi cũng biết rõ địa hình trong hang như lòng bàn tay."
"Mà Hoàng Đình là danh tượng, cho dù ông ấy từ quan nhiều năm, nhưng hồ Vị Ương vẫn dùng bản vẽ năm đó của ông ấy, có thể thấy được bản vẽ của ông ấy vô cùng quý hiếm, vẫn luôn được giữ lại. Nếu năm đó, Hoàng Đình giao bản vẽ cho Bá phủ giữ, vậy Bá phủ giữ hơn ba mươi năm sao lại tự dưng lại vật cũ cho người ta xem? Cho nên, nếu như nữ nhi đoán đúng, vậy bản vẽ kia sẽ không ở Bá phủ. Năm đó, ông ấy nhậm chức ở Công bô, thường giúp những nha môn khác xây đến đài lầu các, nữ nhi cảm thấy có lẽ bản vẽ của ông ấy ở Công bộ."
Hồi lâu sau, Tần Chương mời phản ứng kịp, hiểu rõ lý lẽ Tần Anh nói. Ông kinh ngạc nói: "Nhiều suy nghĩ rối rắm như vậy, sao con nghĩ rõ được?"
Tần Anh cong môi: "Thật ra chuyện này phải cảm ơn cha, lúc dùng bữa sáng, cha nhắc đến Hoàng Đình với giọng điệu khen ngợi, lại thuộc làu những công trình kiến trúc của ông ấy. Mà trước đây khi con hỏi Trung Viễn Bá núi giả được xây khi nào, ông ấy chỉ nói do danh tượng trong cung, thậm chí còn không nhắc đến tục danh của Hoàng Đình. Vì thế khi đi đến cổng thành, suy nghĩ đầu tiên của nữ nhi chính là thay vì đi hỏi Trung Viễn Bá, không bằng về hỏi cha, nhất định cha biết nhiều hơn ông ấy."
Ban đầu Tần Chương cảm thấy Tần Anh thông minh đến mức kỳ quái, nhưng không ngờ lại nghe lời khen ngợi thế này. Ông vui vẻ nhướng mày, cũng mặc kệ nghi ngờ, vội nói: "Lúc cha còn trẻ cũng thấy xây dựng vườn tược, đương nhiên ngưỡng mộ danh tiếng của Hoàng Đình đã lâu. Chỉ tiếc khi đó ông ấy từ quan đã lâu, nếu không không biết chừng cha sẽ bái ông ấy làm thầy!"
Ông cười nói: "Cha hiểu ý của con, cha cũng nghe nói Hoàng Đình hiếm khi tặng bản thảo cho người khác. Mà năm đó ông ấy từ quan không hề lấy bản vẽ từ chỗ hoàng thất và nha môn trong triều. Chắc bản đồ núi giả này cũng để ở nha môn nào đó, chỉ là đã lâu năm. Bây giờ cha sẽ phái người đi phủ Tiêu thị lang ở Công bộ một chuyến."
Đương nhiên Tần Anh rất vui vẻ, nhìn Tần Chương phái quản gia Tần Quảng xuất phủ.
Bây giờ không còn sớm nữa, đi qua đi lại cũng phí thời gian. Đợi Tần Anh cùng Tần Chương dùng bữa tối, Tần Quảng mới đi từ Tiêu phủ về. Ông ấy bẩm báo nói: "Tiểu nhân đã gặp Tiêu thị lang, đã nói với ông ta ý của Hầu gia và huyện chủ. Ông ta nói rõ sáng mai sẽ phái người đi tra hỏi, chờ hơn giờ Thân ngày mai bảo tiểu nhân đi đến phủ ông ta để hỏi tin tức."
Tần Anh sốt ruột, dứt khoát nói: "Vậy ngày mai ta sẽ đi Tiêu phủ chờ lấy."