Tần Anh cảm thán một câu, bây giờ trời đã sáng rõ, nàng nhanh chóng dẫn Bạch Uyên và Thẩm Lạc ra ngoài. Tần Chương thấy nàng vui vẻ tiến bộ như thế, không biết nên vui hay nên buồn.
Sau khi lên xe ngựa, Thẩm Lạc hỏi Tần Anh: "Huyện chủ muốn đi phủ Trung Viễn Bá à?"
Tần Anh lại lắc đầu: "Không, chúng ta đi những tiệm thuốc lớn trong thành xem thử, ngươi lái xe dẫn đường đi."
Tần Anh không định đi Bá phủ sớm như thế, bây giờ bọn họ đã đi thăm hỏi những người có liên quan đến vụ án, đã khám nghiệm hai thi thể người chết. Di thể của Thôi Uyển chỉ được khám nghiệm sơ qua, có Lâm thị ở đó chắc chắn sẽ không cho nàng khám nghiệm kỹ lưỡng. Mà bây giờ trong manh mối không có đầu mối của Tuyết Thượng Nhất Chi Hao. Thay vì quay về chờ Tạ Tinh Lan báo cho biết, không bằng chính nàng đi điều tra.
Xe ngựa chạy ra khỏi phường Trường Lạc, chạy đến chợ phía Tây trước.
Xe vừa mới rẽ qua hai con đường, Tần Anh đã bị sự phồn hoa ở kinh thành làm hoa mắt. Chỉ thấy hai bên đường lầu các chạm khắc, nhà cao cửa rộng san sát nhau. Xung quanh trà quán tửu lâu phr rèm châu, cờ màu phấp phới, thỉnh thoảng có hành lang vắt ngang qua như cầu vồng bay. Bên cạnh có tiểu thương bán buôn rộn ràng, xe ngựa qua lại không dứt, biển người vô cùng ồn ào khiến Tần Anh không kìm được khen ngợi đế đô vô cùng hưng thịnh.
Chờ khi đi đến chợ phía Tây, kỹ viện đông đúc, mùi hương thoang thoảng, báu vật bốn bể đề quy tụ về đây vô cùng náo nhiệt. Thẩm Lạc lái xe rất chậm, đi khoảng hai nén nhang mới đến đường Nhân Tâm nổi tiếng nhất chợ phía Tây.
Tần Anh dẫn Bạch Uyên đi vào tra hỏi biết được vài chuyện. Đúng là trong đây có Tuyết Thượng Nhất Chi Hao, không chỉ có giá cao ngất ngưỡng, mua một ít chủ quán lại không bán. Khi hỏi ai đã từng mua Tuyết Thượng Nhất Chi Hao, tiệm thuốc lại không trả lời.
Nàng không phải quan sai, tiệm thuốc cũng không thể tùy tiện để lộ thông tin bệnh nhân. Tần Anh không dây dưa nữa đi đến chỗ khác, chạy từ chợ phía Tây đến chợ phía Đông, hỏi tầm mười tiệm thuốc y quán. Trong đó, có bảy tiệm có Tuyết Thượng Nhất Chi Hao, nhưng chỉ hai tiệm bán. Tần Anh đành phải nói ra thân phận Huyện chủ, nhưng hỏi chưởng quỹ về đám người liên quan vụ án thì không nhà nào liên quan đến mua cả.
Đợi khi mặt trời lặn về phía Tây, Tần Anh mới bảo Thẩm Lạc lái xe đi Bá phủ. Mặc dù đã nghĩ đến cục diện này, nhưng như thế càng chứng minh hung thủ đã có dự tính giết người. Vậy độc dược của hung thủ từ đâu mà có? Mà lời khai của tất cả mọi người đêm đó không hề có sơ hở. Nếu như không phải Tiết Minh gϊếŧ Thôi Uyển, vậy sao hung thủ có thể gây án thần không biết quỷ không hay?
"Công tử! Huyện chủ đến rồi!"
Xe ngựa của Tần Anh còn chưa dừng hẳn, đã nghe Tạ Kiên hô lớn một tiếng. Tần Anh vén rèm bước xuống xe ngựa, giương mắt đã nhìn thấy Tạ Tinh Lan trầm mặt. Tần Anh hít một hơi, nàng chưa từng thấy người này có sắc mặt tốt.
Tạ Tinh Lan hỏi nàng: "Hôm nay huyện chủ đã đi đâu?"
Tần Anh nhướng mày: "Đi chợ."
Tạ Tinh Lan híp mắt, mấy hôm trước Tần Anh thường đi nhìn ngóng, hôm nay nàng lại đi chợ, xem ra nàng không còn mặn mà với vụ án nữa rồi...
"Ta đi hơn mười y quán và tiệm thuốc, đúng là Tuyết Thượng Nhất Chi Hao rất khó mua."
Tạ Tinh Lan còn chưa suy nghĩ xong, câu nói của Tần Anh đã khiến đồng tử của hắn co rụt lại. Nàng tiếp tục nói: "Ta hỏi thêm những người liên quan vụ án, bề ngoài bọn họ không đặc biệt đi mua thuốc này. Vì thế, hung thủ có thể bảo tôi tớ đi mua, hoặc là dùng cách khác. Bên ngài có manh mối không?"
Tâm tình của Tạ Tinh Lan thay đổi liên tục, ngoài mặt lại tỏ vẻ bình tĩnh: "Hỏi tôi tớ hầu hạ bữa tiệc hôm đó, bọn họ có chứng cứ cho thấy sau buổi tiệc trưa kết thúc, những người ở lại từng rời đi một mình. Vì thế ai cũng có khả năng hạ độc. Buổi tối dạo đêm, nô bộc đều chờ ở bên ngoài nên không hỏi được gì cả. Nhưng ta đã phân phó Dực Vệ đi điều tra chuyện núi Tam Thanh mà Lâm thị và Thôi Uyển đi bốn năm trước. Bọn họ mang về một tin tức."
Ánh mắt Tần Anh sáng lên: "Tin gì?"
Tạ Tinh Lan nhìn xung quanh, đi lên nửa bước khẽ nói: "Có lẽ bọn họ chưa từng đi núi Tam Thanh."
Màn đêm buông xuống, đèn l*иg trắng dưới mái hiên Bá phủ tỏa ra vầng sáng vàng nhạt. Vì cách rất gần, Tần Anh ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng trong gió đêm, bỗng nhiên nàng nhíu mày: "Không đi núi Tam Thanh à?"
Tạ Tinh Lan gật đầu: "Vì chuyện này nên ta muốn ra khỏi thành một chuyến, huyện chủ trở về nhà đi. Trước khi ta quay về thành, đừng một mình điều tra vụ án này. Nếu như huyện chủ xảy ra bất trắc sẽ liên lụy tất cả chúng ta đấy."
Tần Anh thầm cắn răng, cũng lười tính toán với hắn. Lúc này Tạ Tinh Lan sai người dẫn ngựa, lại hỏi Tạ Kiên: "Đã chuẩn bị xong bản đồ chưa?"
Tạ Kiên gật đầu: "Đã chuẩn bị xong."
Tạ Tinh Lan xoay người lên ngựa, trước khi vung roi còn ở trên cao nhìn xuống nàng: "Nhớ kỹ lời ta."
Tần Anh không đáp lời, Tạ Tinh Lan cũng không định nhiều lời, quất roi ngựa dẫn người rời đi. Tần Anh nhìn bóng lưng hắn hòa vào đêm tối, tâm trạng hơi phức tạp. Mà nàng vừa quay đầu đã phát hiện Tạ Kiên còn đứng yên đó.
Tạ Kiên nhìn thấy ánh mắt nàng, y cứng đờ nhếch miệng: "Công tử bảo tiểu nhân ở lại bảo vệ huyện chủ. Bắt đầu từ tối hôm nay, huyện chủ đi đâu thì tiểu nhân đi đó."
Tần Anh tức giận: "Đề phòng ta làm gì?"
Tạ Kiên cười gượng nói: "Tiểu nhân cũng không hiểu, nhưng công tử phân phó, tiểu nhân không dám chủ quan."
Tần Anh lại hỏi: "Hắn định đi đâu? Cần bản đồ làm gì?"
"Tiểu nhân không biết, chờ công tử trở về người hỏi ngài ấy cũng được."
Tạ Kiên khó nói chuyện, Tần Anh có cảm giác rất nhiều chuyện không rõ, nhưng bỗng nhiên nàng nghiêm mặt nghĩ đến điều gì đó. Tạ Kiên không phản ứng kịp, lại thấy Tần Anh mau chóng lên xe ngựa.
Nàng vội nói: "Mau! Hồi phủ tìm phụ thân!"