Chương 14.1: Bảo vệ

Chương 15:

Tần Chương chờ Tần Anh ở trong phủ, nhìn thấy canh giờ đã muộn, quản gia Tần Quảng đi từ bên ngoài vào: "Hầu gia, huyện chủ trở về..."

Sắc mặt Tần Chương thả lỏng, nhưng Tần Quảng nói tiếp: "Nhưng bây giờ huyện chủ đang nói chuyện với một vị cô nương họ Lục ở bên ngoài. Bạch Uyên nói, Lục cô nương chính là nữ nhi của Lục ngự y."

Tần Chương tò mò: "Đó là Lục ngự y sắp đính hồn với Hầu phủ Trường Thanh à?"

Tần Quảng khẽ gật đầu, Tần Chương giật mình vội bước ra ngoài: "Tiêu rồi, sao Anh Anh lại cho người gọi Lục cô nương đến. Chẳng lẽ nó định làm người ta khó xử trước cửa nhà à?"

Tần Chương biết rõ tính cách của Tần Anh, bây giờ gọi Lục Nhu Gia vào nhà bắt nạt thật sự quá sỉ nhục người ta. Cho dù thế nào ông cũng phải cản lại. Song, chờ khi ông lo lắng chạy ra tiền viện bỗng nhiên ngẩn người.

Bóng đêm u ám, trong Hầu phủ đèn đuốc sáng ngời. Trên hành lang đi về phía tiền viện, Tần Anh và Lục Nhu Gia sóng vai nhau mà đi. Không biết nói chuyện gì, Tần Anh cười ôn hòa, Lục Nhu Gia dịu dàng cảm kích nhìn nàng.

Tần Chương khẽ thở dài, sao khác cảnh tượng ông nghĩ thế?

Tần Anh cũng nhìn thấy ông: "Cha..."

Nàng tiến lên, giới thiệu với Tần Chương: "Cha, đây là Nhu Gia, hôm nay nàng đến tìm con nói chuyện. Con dẫn nàng về Thanh Ngô viện ngồi một lát."

Lục Nhu Gia hành lễ vái chào, Tần Chương cười ôn hòa: "Tốt quá tốt quá, bảo phòng bếp đưa trà bánh cho các con đi."

Tần Anh đáp lời, dẫn theo Lục Nhu Gia đi đến viện tử của mình. Tần Chương đứng tại chỗ nhìn theo, vẻ mặt không thể tin được. Không bao lâu sau, ông gọi Thẩm Lạc đến, Thẩm Lạc cũng tỏ vẻ kì lạ nói: "Hầu gia, Lục cô nương đến nói lời cảm tạ. Nói đêm đó khi Thôi Uyển mất mạng, nha môn trong kinh đều vu oan nàng ấy là hung thủ gϊếŧ người. Kết quả may mắn mà có huyện chủ nói giúp nàng ấy, nếu không bây giờ nàng ấy đã ở trong đại lao nha môn rồi."

Tần Chương nhíu mày, lúc này Thẩm Lạc lại nói: "Không chỉ có như thế, Hầu gia, theo tiểu nhân thấy huyện chủ không hề có ý muốn bỏ qua vụ án của Thôi Uyển..."

Tần Chương nhìn về phía Tần Anh rời đi, chưa từng mờ mịt như lúc này.

Trong nội viện Thanh Ngô viện, Bạch Uyên bưng trà bánh lên, đứng ở một bên nhìn huyện chủ nhà mình nói chuyện với nói chuyện với Lục Nhu Gia. Không biết vì sao khi nàng nhìn cảnh tượng này lại thấy hoang đường.

Lục Nhu Gia bưng chén trà, nói: "Hôm nay quan sai đến cửa hỏi, lại chỉ hỏi chuyện đêm trước thần nữ có xuất phủ không. Thần nữ nghĩ đến nghĩ lui, vẫn nên đến gửi lời cảm ơn. Nếu không nhờ huyện chủ, có lẽ bây giờ thần nữ đang ở trong đại lao rồi."

Tần Anh thổn thức nhìn nàng, có vài lời nghẹn trong ngực nhưng hôm nay vẫn chưa đến lúc nói: "Cô nương đã cảm ơn ta mấy lần rồi, ta hiểu ý cô nương, cô nương không cần để trong lòng. Nha sai đi tìm cô nương cũng chỉ muốn biết khi Tiết Minh bị giết hại, cô nương đã ở đâu. Cô nương đừng sợ hãi, vụ án này không liên quan đến cô nương."

Tuy nói như thế, Tần Anh vẫn không kìm được hỏi: "Lúc trước cô nương không qua lại nhiều với Thôi Uyển, có vài việc riêng chắc cô nương không biết. Song, ngày hôm xảy ra vụ án, cô nương có thấy điều gì kỳ lạ không?"

Lục Nhu Gia nhớ lại sau đó nói: "Không phát hiện ra chuyện gì kỳ lạ cả, ngày trước hiếm khi thần nữ gặp gỡ mọi người. Hôm đó dự tiệc đa phần vì lễ nghĩa. Sau đó, thần nữ dạo đêm khất xảo, mọi chuyện vẫn bình thường. Nếu nói chuyện kỳ lạ thì đó là khăn lụa của thần nữ. Từ đầu đến cuối thần nữ không nghĩ ra mình làm rơi khăn lụa khi nào. Thần nữ chỉ nhớ lúc thả đèn trôi sông thì tay áo dính nước, có cầm khăn lụa lau qua. Theo lý có ánh đèn thả sông soi sáng, cho dù rơi vào hồ thần nữ cũng thấy được. Nhưng nếu rơi ở trên bờ, sao lại có mặt trong nước?"

Lời này khiến trong lòng Tần Anh khẽ động: "Lúc cô nương thả đèn sông, bên cạnh có ai không?"

Lục Nhu Gia suy nghĩ: "Trừ người ra, mấy cô nương khác đều ở gần đó."

Tần Anh như có điều suy nghĩ, Lục Nhu Gia chần chờ nói: "Sao thế, có gì không ổn à?"

Tần Anh nhìn gương mặt thanh tú trước mặt, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng. Nàng nói: "Cô nương có biết thuốc Tuyết Thượng Nhất Chi Hao không? Lục thị của cô nương có thuốc này không?"

Lục Nhu Gia gật đầu: "Thuốc này quý hiếm, cách dùng phải chú ý liều lượng. Nếu dùng không đúng chính là kịch độc. Trong phủ của thần nữ, phụ thân khóa thuốc này trong tủ, không cho phép chúng thần nữ tùy ý lấy dùng."

Ánh mắt Tần Anh lạnh lẽo, nàng vốn cho rằng khăn lụa của Lục Nhu Gia chỉ là trùng hợp. Nhưng nếu ban đầu hung thủ có tâm tư tìm dê thế tội, vậy mục tiêu của kẻ đó có phải là Lục Nhu Gia không? Khăn lụa là chứng cứ, nếu Tuyết Thượng Nhất Chi Hao bị tra ra, có thể khiến Lục Nhu Gia thêm một tầng hiềm nghi.

Tâm tư của Tần Anh thay đổi nhưng không nói thẳng, lại nói với Lục Nhu Gia vài chuyện liên quan đến vụ án. Cuối cùng, nàng không kìm được hỏi: "Chuyện hôn sự của Lục thị và phủ Trường Thanh Hầu đến đâu rồi?"

Vẻ mặt Lục Nhu Gia cứng đờ: "Huyện chủ..."

Tần Anh mím môi: "Ta đã cứu cô nương thì sẽ không chú ý đến việc này. Hơn nữa, ta đã suy nghĩ rõ ràng, không chấp nhất về Thôi Mộ Chi nữa. Nam tử trong thiên hạ có ngàn vạn, y không phải tốt nhất."

Tần Anh nghiêm túc nói xong, mặc dù Lục Nhu Gia bán tín bán nghi nhưng Tần Anh cứu được nàng ấy là thật. Nàng áy thản nhiên nói: "Phụ thân nói, muộn nhất là sau trung thu sẽ nạp thái."

Tần Anh nhíu đôi mi thanh tú: "Chuyện y không tin cô nương thì không nói, còn trơ mắt nhìn cô nương bị oan ức nhục nhã trước mặt mọi người. Không nói đến chuyện hai người sắp thành thân, cho dù là tình nghĩa thế giao cũng sẽ ra tay giúp đỡ. Nam tử như vậy có thể làm phu quân sao?"

Ánh mắt của Lục Nhu Gia hơi u ám, đương nhiên cũng có vẻ bị tổn thương: "Hôm qua, phủ Trường Thanh Hầu phái người đến thăm hỏi, nói hôm đó thế tử không ra tay cứu thần nữ là do ngài ấy quá chính trực, đã khiến thần nữ chịu ấm ức."

Hay cho một tên chính trực, Tần Anh giận quá mà cười. Song, khi nhìn thấy Lục Nhu Gia nhíu chặt mày, cũng biết không phải dăm ba câu của nàng có thể cứu vãn chuyện này. Nàng nói: "Chờ xong vụ án của Thôi Uyển, ta dẫn cô nương đi một chỗ."

Lục Nhu Gia nhìn nàng với vẻ tò mò, Tần Anh lại chuyển chủ đề khác. Hai người trò chuyện vài câu, đợi đến khi Lục Nhu Gia nói muốn trở về, Tần Anh đích thân tiễn nàng ấy ra xe.

Sáng sớm hôm sau, lúc Tần Anh ăn sáng cùng Tần Chương, nghĩ đến núi giả ở Bá phủ, nghe nàng nói đến mê cung núi giả, Tần Chương bật cười nói: "Dù sao đó cũng là tác phẩm của Hoàng Đình. Thiên Thụy Lâu trong cung, Phượng Hoàng Đài ở thành Đông, còn có Tứ Phương Quán nghênh đón sứ thồn cũng do một tay ông ấy thiết kế chỉ đạo xây dựng ba ươi năm trước. Bây giờ, Trì Viên Cảnh chưa xây xong ở phía Tây hoàng thành cũng chính là tác phẩm của ông ấy. Đợi đến cuối năm hoàn thành, con sẽ biết tài nghệ điêu luyện kia."

Tần Anh chỉ nghe Thôi Tấn nói người thiết kế núi giả kia chính là danh tượng nổi tiếng, nhưng không ngờ nhiều thắng cảnh, lầu các nổi tiếng đều từ tay ông ấy. Tần Chương tiếp tục nói: "Lúc trước, rất nhiều người cầu ông ấy giúp xây vườn tạo cảnh, nhưng ông ấy không thích quyền quý, rất ít khi đồng ý. Khi còn trẻ, ông ấy làm ở Công bộ, chỉ làm đúng việc công. Những nha môn khác muốn ông ấy nhận xây lầu các đều đến trước mặt ông ấy nhờ vả. Đáng tiếc, sau đó ông ấy chán ghét quan trường nên quy ẩn từ lâu."

Đúng là nhân vật truyền kỳ...