Chương 13.2: Thế tội

"Vì tìm người thế tội!"

Tạ Tinh Lan phản ứng rất nhanh: "Hung thủ dùng cách viết thư để Tiết Minh thừa nhận giết Thôi Uyển. Lại thêm hung thủ bố trí hiện trường phát hiện án tự sát, chính là muốn để Tiết Minh gánh chịu mọi chuyện, để vụ án này chấm dứt như thế."

Hắn nhìn Tần Anh, ánh sáng mờ mịt trong mắt tắt ngúm. Bây giờ tình tiết vụ án phức tạp, Tiết Minh và Thôi Uyển tư tình bị lộ ra, khiến người khác vô tình nghĩ Tiết Minh gϊếŧ Thôi Uyển diệt khẩu. Song, nếu liên kết mọi chuyện với nhau, đương nhiên khiến cho người ta hoài nghi mục đích của hung thủ.

Tạ Tinh Lan lại kinh ngạc lần nữa khi Tần Anh lại nhạy cảm như thế. Hắn nói: "Ta vốn còn nghĩ Tiết Minh gϊếŧ Thôi Uyển, hung thủ lại gϊếŧ Tiết Minh có phải vì báo thù cho Thôi Uyển không. Nhưng nếu như thế, hung thủ không nên làm lộ ra tư tình của hai người, khiến thanh danh của Thôi Uyển bị hủy hoại. Vì thế, rất có thể do cùng một hung thủ giết Thôi Uyển và Tiết Minh, lại viết tư tình của bọn họ trong di thư. Có thể hung thủ vô cùng căm hận bọn họ."

Tần Anh hiếm khi lộ vẻ mặt tốt, tính cách của Tạ Tinh Lan dịu đi nhiều, đầu óc lại vô cùng tỉnh táo. Nàng gật đầu nói: "Vì thế, nơi Thôi Uyển bị sát lại, bao gồm phủ Trung Viễn Bá phải tra lại. Đồng thời, trong vụ án này khó tránh khỏi tư tình của hai người bọn họ. Liệu có ai âm thầm thích một trong hai người, lại không ngờ phát hiện ra hai người có tư tình từ lâu, vì thế yêu mà sinh hận nên trả thù?"

Tạ Tinh Lan hơi trầm ngâm, ngoắc Tạ Kiên ở một bên qua phân phó, Tần Anh thấy thế thả rèm xuống. Nhưng chờ khi Tạ Kiên đi, Tạ Tinh Lan vẫn đi bên ngoài xe ngựa giống như một tên hộ vệ.

Trong phút chốc, bỗng nhiên Tạ Tinh Lan nghĩ đến chuyện ban nãy Tạ Tinh Lan giúp nàng ngăn mũi tên, lại cảm thấy Tạ Tinh Lan không phải kẻ không từ thủ đoạn. Nếu hôm nay hắn trơ mắt nhìn Triệu Vọng Thư bắn chết nàng, vậy toàn bộ phủ Uy Viễn Bá sẽ gặp đại nạn ngập đầu, nhưng hắn vẫn ra tay cứu nàng.

Tần Anh nghĩ đến đây không kìm được vén rèm nhìn thoáng qua, Tạ Tinh Lan ngồi trên lưng ngựa khoác áo choàng đen thêu chỉ vàng, oai hùng tuấn tú, dáng vẻ anh tuấn. Nàng vốn không nghĩ ra dáng vẻ trên người hắn đầy vết máu chết thảm trong tuyết mùa đông.

*

Đợi khi trở về phủ Trung Viễn Bá, Tần Anh và Tạ Tinh Lan cùng đến hồ Ánh Nguyệt.

Tạ Tinh Lan gọi Dực Vệ đến điều tra toàn bộ ven hồ Ánh Nguyệt, lại cho tất cả mọi người trong phủ xếp hàng để thẩm vấn một lần. Tần Anh thấy việc đó quá tốn thời gian, nên phối hợp đi vào cửa hang phía đông hòn giả sơn.

Thẩm Lạc đi phía trước thắp đèn l*иg, không nhịn được hỏi: "Huyện chủ vào đây muốn tìm cái gì?"

Tần Anh nói: "Không tìm gì cả, chỉ xem rốt cuộc trong động này khó đi thế nào."

Bạch Uyên khẽ nói: "Người đúng là không sợ, ở phía sau lối ra này có người chết. Đồng thời, người có cảm thấy trong sơn động này có gió lạnh thổi qua không?"

Lúc đó, ngọn đèn trong đèn l*иg cũng khẽ nhảy lên, bóng của ba người trên vách đá cũng lắc lư. Cùng tới tiếng gió vù vù, không hiểu sao lại có cảm giác hơi sợ hãi.

Tần Anh bật cười: "Không phải gió lạnh, vì bên dưới có một kênh ngầm thoát nước cho nên gió thổi đến lạnh hơn bên ngoài. Cũng không biết thợ nào khéo tạo ra hang động này, các nơi không thể nhận dạng. Khi lần đầu đi vào hơn phân nửa phải tốn hơn nửa canh giờ mới tìm được đường ra."

Đường nhỏ trong giả sơn giống như mê cung, lại thêm gập ghềnh khiến cho Tần Anh đi hơi khó khăn. Nàng vừa đi vừa nhớ lại từng lời đám nói người trong buổi tối hôm đó, vô thức đi trong động hai nén nhang.

Trong lúc nàng hoài nghi mình lạc đường, một giọng nói từ nơi xa xôi truyền vào trong động.

Thẩm Lạc nghiêng tai lắng nghe: "Huyện chủ, dường như Tạ khâm sứ đang gọi người." Y nghe một lát, lại trừng to mắt: "Ngài ấy gọi thẳng tục danh của người."

Thính lực của Tần Anh không thể so với y, chỉ nghe thấy âm thanh mơ hồ. Nàng cười khẽ: "Gọi thì gọi thôi, dù sao từ đầu hắn cũng không kính ta bao nhiêu."

Không chỉ bất kính, hắn còn oán hận những kẻ hoàng thân quốc thích như nàng. Đang lúc nói chuyện, có mấy âm thanh vang lên từ phía xa. Lần này Tần Anh đã nghe rõ, vội nói: "Ở phía Đông, chúng ta qua đó đi..."

Nàng đi theo phía âm thanh, nhưng sau khi lượn quanh mấy ngã rẽ lại mất phương hướng. Đang lúc nàng đang khóc thầm mê cung này quá khó ra, sau lưng lại vang lên giọng nói lạnh lùng.

"Tần Anh!"

Tần Anh ngạc nhiên quay người, lại vô tình đối diện với con ngươi mông lung mờ mịt của Tạ Tinh Lan. Nàng chưa nói gì, đã thấy hắn trầm mặc bước nhanh về phía trước: "Tự cô nương chạy loạn gì thế?"

Tần Anh "Hửm" một tiếng: "Như vậy tính là chạy loạn à?"

Tạ Tinh Lan còn chưa nói gì, trong lối nhỏ kia lại lóe lên một bóng dáng. Tạ Kiên thở dốc đuổi theo Tạ Tinh Lan, lại bị bỏ lại ở phía sau. Lúc thấy bọn họ trừng mắt nhìn nhau, y nói: "Cuối cùng công tử cũng đã tìm được huyện chủ! Thật kỳ lạ, rõ ràng vừa rồi nghe thấy huyện chủ ở cách rất gần, ai ngờ lượn quanh trong đó hồi lâu."

Tần Anh chỉ nhìn Tạ Tinh Lan: "Có phải đã hỏi được gì từ miệng tôi tớ trong phủ không?"

"Không hỏi ra gì cả, là cô nương không nên..."

Tạ Tinh Lan vốn muốn nói "Cô nương không nên rời khỏi tầm mắt của ta. Song, khi đối diện với đối mắt trắng đen rõ ràng của nàng, hắn sửa lời nói: "Cô nương không nên tự mình đi vào."

Tần Anh ngạc nhiên, nơi đây là hiện trường phát hiện vụ án, chắc chắn hắn biết nàng đến đây là vì tìm kiếm manh mối. Nàng dở khóc dở cười: "Ngài sợ ta hành động một mình làm lỡ việc của ngài à?"

Tần Anh vô cùng bất đắc dĩ, bây giờ bản án vòng về chỗ cũ, nhưng Tạ Tinh Lan không đi nghe ngóng lời khai của đám người trong phủ, lại nghi ngờ nàng. Tần Anh thấy hắn không nói, cười chế giễu nói: "Nếu ngài cảm thấy không yên lòng, hay là phái một người đi theo giám sát ta đi."

Đây chỉ là lời nói nhảm, nhưng nàng không ngờ Tạ Tinh Lan không cần suy nghĩ đã nói với người bên cạnh: "Ừm, vậy ta phái y."

Tạ Kiên và Tần Anh cùng trừng to mắt.

Tần Anh cắn răng: "Ngài phái thật à!"

Tạ Kiên cay đắng: "Công tử, tiểu nhân đã làm sai chuyện gì..."Vẻ mặt Tạ Tinh Lan không thay đổi nhìn Tần Anh, nhìn qua không thể thương lượng. Tần Anh hít sâu mấy hơi, nhớ lại cảnh tượng Tạ Tinh Lan giúp nàng ngăn cản mũi tên vào ban ngày, lúc này mới kìm nén cơn bực tức.

Nàng cười nói: "Tạ khâm sứ không sợ phiền phức, ta cũng không còn cách nào."

Tạ Tinh Lan khẽ gật đầu, dường như hơi hài lòng, sau đó quẳng một câu "Đi bên này", rồi quay người rời đi. Tần Anh tức giận đi theo sau lưng hắn, chưa đến nửa nén hương đã đi ra khỏi hòn giả sơn.

Giờ phút này, mặt trời đã xuống phía tay, trong Bá phủ bao gồm cả Thôi Hàm đều bị Dực Vệ tra hỏi cẩn thận. Từ chuyện tiệc rượu bắt đầu từ giờ Ngọ đến khi buổi tối xảy ra vụ án, bọn họ phải nói tỉ mỉ những chuyện mình đã chứng kiến, không được bỏ sót chuyện nào cả. Trong lúc đó, nếu Dực Vệ cảm thấy đoạn nào kỳ lạ thì sẽ tra hỏi rõ ràng.

Chuyện hỏi đáp này vô cùng rườm rà, phí rất nhiều giấy bút. Đợi đến khi trời tối, từ tiền viện phòng khách đều trở thành nơi thẩm vấn. Một phần lời khai được đưa đến trước mặt Tạ Tinh Lan, nhưng dựa vào lời khai đó lại không được bao nhiêu manh mối có tác dụng.

Tần Anh nhìn thấy trời dần muộn, nàng biết Tần Chương muốn mình trở về nhà. Nàng không có ý định tốn thời gian ở đây, hơn nửa giờ Tuất đã cáo biệt. Tạ Tinh Lan không nói gì, lại sai Tạ Kiên đưa nàng về.

Tần Anh ngồi lên xe ngựa, vén rèm nhìn ra bên ngoài, lẩm bẩm nói: "Người không biết còn tưởng rằng hắn phái người đưa chúng ta về nhà, sao tính cách của một người có thể thay đổi nhiều như thế?"

Bạch Uyên bất bình cho tiểu thư nhà mình: "Mấy vị Khâm sát sử trong Long Dực Vệ có thanh danh không tốt. Lúc trước thì tôi, nửa năm qua hắn làm việc không kiêng kị, người ngoài đều nói hắn học theo tính cách gian ác của phụ thân mình. Nô tỳ không rõ vì sao người lại muốn tran án, nếu người không dính đến vũng nước đục này thì chúng ta không cần đối mặt với hắn."

Tần Anh sao có thể giải thích được, nàng cũng lười nghĩ đến hành vi kỳ lạ của Tạ Tinh Lan, trên đường chỉ nhắm mắt dưỡng thần xem như thôi.

Đợi khi đến ngoài phủ Lâm Xuyên Hầu, Tần Anh còn chưa xuống ngựa, Thẩm Lạc đã mở miệng nói: "Huyện chủ, có người..."

Tần Anh tò mò vén rèm lên, nhìn thấy bóng dáng yểu điệu kia.

Đúng là Lục Nhu Gia đến.