Chương 13.1: Thế tội

Trong hoa sảnh của phủ Uy Viễn Bá thấy một ao sen, bây giờ là cuối mùa hè đầu mùa thu, sen héo tàn. Lại thêm thi thể của Thôi Uyển phát hiện ở đầm sen, Triệu Vũ Miên sai người đóng kín khung cửa sổ kia.

Khi nghe nói Tạ Tinh Lan dẫn người đến, bọn họ tiếp đón ở cửa ra vào, nhưng hai người nhìn về phía xa cùng nhíu mày lại.

Giản Phương Phỉ hỏi: "Đó là Vân Dương huyện chủ à?"

Triệu Vũ Miên gật đầu: "Là nàng ta, sao nàng ta lại đi cùng Tạ Tinh Lan thế?"

Đợi khi đoàn người đến gần, Triệu Vũ Miên phát hiện sắc mặt của huynh trưởng không tốt lắm. Nàng ta không tiện hỏi, chỉ đón người vào trong sảnh.

Vừa đi vào, Tạ Tinh Lan nói thẳng vấn đề: "Tiết Minh chết rồi, hai người biết chứ?"

"Biết." Triệu Vũ Miên thở dài: "Biết từ buổi chiều hôm qua, vì sao y lại chết?"

Tạ Tinh Lan nhìn kỹ vẻ mặt của mấy người bọn họ, thản nhiên nói: "Bề ngoài nhìn có vẻ là tự sát, còn để lại di thư. Nhưng trên thực tế, di thư là do hung thủ bắt chước chữ viết của y để lại, y bị người khác mưu hại."

Huynh muội Triệu gia và Giản Phương Phỉ đã đoán được từ sớm, nhưng khi nghe khẳng định, vẻ mặt vẫn rất nghiêm trọng. Triệu Vọng Thư nói: "Uyển Nhi bị hại trước, Tiết Minh lại bị giết, ngài muốn hỏi chuyện gì?"

"Đêm trước sau khi hồi phủ, hai người có đi ra ngoài không?"

Triệu Vũ Miên lắc đầu: "Hôm trước khi ta hồi phủ đã cảm thấy khó chịu, mời đại phu đến khám bệnh, đến bây giờ vẫn chưa từng bước ra khỏi phủ một bước."

Năm nay Triệu Vũ Miên mười sáu tuổi, bình thường xinh đẹp rạng ngời, giờ phút này bị bệnh trông có vẻ mảnh mai gầy yếu, không giống kẻ có thể làm chuyện ác. Giản Phương Phỉ nói tiếp: "Đêm đó, sau khi ta về nhà cũng không đi ra ngoài, đến giờ Ngọ người trong cung đến mời vào cung."

Tạ Tinh Lan biết như thế, lại thấy vẻ mặt của hai người vẫn như bình thường, không có ý muốn che giấu, mở miệng hỏi: "Hai người có biết giữa Thôi Uyển và Tiết Minh có điều gì kỳ lạ không?"

Triệu Vọng Thư nhướng mày, Triệu Vũ Miên chần chờ nói: "Ngài nói là giữa Uyển Nhi và Tiết Minh có tư tình à?"

Tạ Tinh Lan gật đầu, lại nhạy bén nhìn nàng ta và Giản Phương Phỉ: "Hai người có quan hệ thân thiết với Thôi Uyển, nếu nàng ta có chuyện khuê các nhất định sẽ chia sẻ với hai người. Hơn nữa, các người thường tụ tập với nhau, không đến mức không biết gì cả."

Triệu Vũ Miên nhìn Giản Phương Phỉ, Giản Phương Phỉ vẫn trầm tư. Nàng lớn hơn Triệu Vũ Miên hai tuổi, năm nay đã mười tám, đương nhiên làm việc cũng trầm ổn hơn nhiều. Không bao lâu sau, nàng nhìn Tạ Tinh Lan nói: "Chuyện này có liên quan đến bản án sao?"

Tạ Tinh Lan xác nhận, Giản Phương Phỉ nhân tiện nói: "Thật ra chuyện này không tiên nói nhiều, dù sao người chết lớn nhất, chỉ là hai người bọn họ cùng xảy ra chuyện, ta nghĩ đến chuyện này cũng cảm thấy kỳ lạ. Bọn họ có tư tình thế nào ta không chắc, nhưng Uyển Nhi đối xử với y khác người ngoài. Ba năm trước, cũng là tiết Thu Tịch, Uyển Nhi từng tặng cho Tiết Minh một chiếc túi thơm, chuyện này chỉ có ta và Vũ Miên biết. Tuy nói ngày tết mọi người tặng quà cho nhau là bình thường, nhưng vật thiếp thân như túi thơm thì vẫn hơi kiêng kị. Dù sao trong thế gia ở kinh thành, chuyện này giống như làm xấu danh tiết của nữ tử. Đồng thời, ta biết Uyển Nhi không muốn gả đến phủ Hoài Nam quận vương. Lúc đó, ta và Vũ Miên từng nói riêng về chuyện này, nhưng cuối cùng, chúng ta quyết định im miệng không nhắc đến."

Triệu Vũ Miên và Giản Phương Phỉ phát hiện manh mối, nhưng hai người bọn họ không muốn để lộ ra. Hơn nữa, bọn họ không có lý do mưu hại Tiết Minh, Tạ Tinh Lan chỉ cảm thấy vụ án này có rất nhiều điều khả nghi. Lúc này, Tần Anh ở bên cạnh hỏi: "Vậy hai người có biết Tiết Minh từng kết thù với ai không? Nhất là người dự tiệc buổi tối hôm đó."

Triệu Vũ Miên nhíu mày: "Tính tình Tiết Minh tao nhã, chưa từng thấy y xích mích với ai."

Triệu Vọng Thư ở bên cạnh nói: "Đúng thế, ta cũng chưa từng thấy qua. Tiết thị gia phong nề nếp, Tiết Minh kế thừa. Bình thường y vô cùng lịch sự, cho dù có xích mích thì cũng khoan dung độ lượng."

Tần Anh nhíu mày, Thôi Uyển và Tiết Minh có tình riêng nên họ lo lắng. Tiết Minh có động cơ mưu hại Thôi Uyển, nhưng vì sao hung thủ kia lại muốn giết Tiết Minh? Mà hung thủ để lại di thư như thế, rõ ràng không chỉ muốn mạng của Tiết Minh mà còn muốn công khai tình cảm giữa bọn họ.

Trong phút chốc, trong đầu Tần Anh lóe lên một suy nghĩ, nhưng nàng còn chưa nắm bắt thì suy nghĩ kia đã lóe lên rồi biến mất. Trong lòng nàng trống rỗng, lại cẩn thận suy nghĩ lại nhưng giống như rơi vào mê man không tìm thấy phương hướng.

"Gia phong Tiết thị trong sạch, nhưng theo những gì chúng ta điều tra được, có lẽ Tiết Minh không trong sạch mấy."

Giọng điệu của Tạ Tinh Lan có vẻ chế giễu, hắn không quen nhìn những Công hầu thế gia treo gia phong tổ tiên ngoài miệng, mỗi ngày khoe khoang mình được truyền thừa thi thư lễ nghi, dường như muốn khắc mấy chữ trung hiếu nhân nghĩa vào xương cốt. Nhưng chỉ có bọn họ biết bề ngoài càng trâm anh lụa là, bên trong vô số chuyện ghê tởm hèn hạ.

Ba người Triệu Vọng Thư không biết đáp lại thế nào, dù sao Thôi Uyển đã có hôn ước từ lâu lại còn qua lại mờ ám với Tiết Minh. Không nói đến những chuyện khác, chỉ riêng chuyện Tiết Minh nhận túi thơm của nàng ấy, hai người bọn họ không phải là người để ý liêm sĩ lễ nghĩa gì. Bây giờ Tạ Tinh Lan chễ giễu như thế, bọn họ không thể nào phản bác, còn phải nhanh chóng tuyệt giao.

Tạ Tinh Lan thấy không hỏi được manh mối có tác dụng, cũng không có ý định ở lâu. Hắn cáo từ, cùng Tần Anh rời đi.

Triệu Vũ Miên thấy cảnh này tỏ vẻ khó hiểu, hỏi Triệu Vọng Thư. Triệu Vọng Thư lại nói với vẻ kỳ lạ: "Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, vừa rồi suýt chút nữa ta lỡ tay làm Tần Anh bị thương, Tạ Tinh Lan vô cùng tức giận, gần như muốn rút đao ra tay với ta. Dường như hắn quan tâm Tần Anh."

Giản Phương Phỉ không thể tin được: "Nhưng không phải Tần An thích Mộ Chi à? Trước đây Tạ Tinh Lan tham gia vụ án phủ Trường Thanh Hầu, Tần Anh còn chạy đến trước mặt Thái hậu tố cáo Tạ Tinh Lan một phen, sao bỗng nhiên hai người lại cùng phe chứ?"

Huynh muội Triệu gia nhìn nhau, không ai biết đáp án.

Sau khi rời khỏi phủ Uy Viễn Bá, trong lòng Tạ Tinh Lan vẫn còn sợ hãi về chuyện xảy ra một khắc trước. Từ tháng giêng đến bây giờ, cho dù hắn đã biết rõ nhưng không thể nào thay đổi bất cứ chuyện gì. Hắn như một con thú bị nhốt, mặc kệ va chạm ngang ngược nhưng kết quả ngoài việc khiến mình chảy máu tổn thương thì chỉ có thể dựa theo ý trời, như con rối đi về kết cục cố định.

Kiếp trước, hắn say mê quyền lực, vì tranh công mà nhanh chóng nhận vụ án tham ô ở Văn Châu. Chờ khi hắn trở lại kinh thành, chỉ biết Lục thị bị xét nhà, trưởng nữ Lục gia bị hạ ngục. Lúc đó, hắn không quan tâm đến nhà ngự y. Song, qua mấy ngày sau cái chết của Vân Dương huyện chủ khiến Lâm Xuyên Hầu và Thái hậu vô cùng đau lòng.

Lần này, hắn không muốn đi con đường xưa, mới dẫn người đến phủ Trung Viễn Bá đứng ngoài cuộc. Không ngờ, trong đêm xảy ra vụ án trưởng nữ Lục gia đã rủ sạch quan hệ. Mà ngày hôm sau xảy ra vụ án, Tiết Minh phải sống đến bảy năm sau lại chết thảm trong Thanh Dương Quan. Trong vụ án liên quan đến nhiều người như vậy, vị Vân Dương huyện chủ này lại có ảnh hưởng quan trọng.

Hắn vốn nghĩ vận mệnh của Lục Nhu Gia và Tiết Minh thay đổi, chắc chắn Tần Anh có thể thoát chết. Song, chuyện ngoài ý muốn ban nãy khiến cho hắn trở nên sợ hãi.

Hắn trở mình lên ngựa, vô thức giục ngựa đi cạnh xe ngựa của Tần Anh. Tần Anh ở trong xe nghe thấy động tĩnh, vén rèm hỏi: "Tạ khâm sứ có gì dặn dò?"

Tạ Tinh Lan không muốn dặn dò gì, nhưng thấy Tần Anh hiểu lầm, hắn khẽ nói: "Cho dù Thôi Uyển và Tiết Minh có tư tình thật, bọn họ nghĩ rằng bản thân che giấu rất tốt, nhưng qua lại với nhiều người vẫn để lại dấu vết. Ba người Ngô Thư Nguyệt, Giản Phương Phỉ, Triệu Vũ Miên biết, vậy chắc chắn những người khác cũng biết, chỉ là không tìm thấy động cơ để phá vụ án này."

Tần Anh gật đầu, chăm chú nhìn hắn nói: "Không phải hung thủ xúc động gây án, nhất định có chuyện gì bí ẩn chúng ta chưa tra được. Trước mắt không còn hướng nào, theo ta thấy hay là bắt đầu lại từ gốc."

Tạ Tinh Lan nhìn nàng: "Từ gốc thế nào?"

Tần Anh nói: "Thi thể người chết, hiện trường phát hiện án và hung khí."

Quay tới quay lui lại bắt đầu tra từ nơi xảy ra vụ án, Tạ Tinh Lan nói: "Thanh Dương Quan hoang vắng lộn xộn, khó mà xác định dấu vết hung thủ để lại ở hiện trường. Mặc dù mê hương kia thượng đẳng nhưng không có để mua. Còn chủy thủ cắt đứt cổ tay của Tiết Minh cũng rất phổ biến. Về phần thi thể, đã xác định canh giờ tử vong và nguyên nhân cái chết nhưng lại không có manh mối xác định thân phận hung thủ."

Lúc này Tần Anh bỗng nhiên nói: "Ở Thanh Dương Quan không có nhiều manh mối, nhưng phủ Trung Viễn Bá thì sao? Đồng thời, khi Tiết Minh gϊếŧ Thôi Uyển thì hung thủ giết Tiết Minh đang làm gì? Lúc hung thủ thấy Thôi Uyển chết, lựa chọn đầu tiên là giết Tiết Minh. Nếu như người đó biết hai người có tư tình, lại còn công khai làm xấu thanh danh của hai người, vì sao không cho Tiết Minh sống?"

Tần Anh thấy Tạ Tinh Lan chăm chú lắng nghe, trong lòng nàng thông suốt, nói: "Tiết Minh còn sống, nhìn thấy mình mất hết thanh danh, bị mọi người xem thường phỉ nhổ chẳng lẽ không phải càng thêm đau khổ à? Nhưng hung thủ lại muốn giết y trong đêm tối, hung thủ vì muốn..."