Tạ Tinh Lan nói: "Cho nên lúc đó ý của Tiết Minh là y vì Thôi Uyển mà thi khoa cử. Nếu thi đỗ, sẽ cướp hôn sự này trước khi nàng ta thành hôn?"
Ngô Thư Nguyệt gật đầu, vừa cười khổ nói: "Y nghĩ quá đơn giản, không nói đến chuyện y không thi đỗ, cho dù thi đỗ thì sao có thể khiến phủ Hoài Nam quận vương hủy hôn được? Ta đoán, Uyển Nhi giả bệnh cũng vì muốn kéo dài đến khi phủ Hoài Nam quận vương không chịu được. Thật không ngờ, phủ quận vương cứ chờ như thế. Từ nhỏ đến lớn, Uyển Nhi luôn được yêu chiều, nói chung không nghĩ đến chuyện có người mình thích hoặc là thứ mình thích lại không có được. Song, nàng ấy không nghĩ đến, nếu để cho mọi người biết chuyện này thì nàng ấy phải trả giá thế nào. Ta vốn nghĩ đợi sau khi nàng ấy thành hôn thì mọi chuyện sẽ ổn, nhưng gần đến ngày thành hôn, nàng ấy lại chết..."
Tần Anh nghe một lúc, giờ phút này không kìm được hỏi: "Ngoại trừ cô nương thì còn ai biết bọn họ tình có tình cảm không?"
Ngô Thư Nguyệt lắc đầu: "Ta không biết, ta chỉ gặp một lần đó. Những lần sau có yến hội, trong cung mở tiệc chiêu đãi, tuy rằng bọn họ gặp nhau nhưng đều cẩn thận giữ lễ, sợ người ta biết."
Tần Anh nghĩ đến kết cục của tỷ tỷ Phó Linh là Phó Trân, nàng ấy chưa đính hôn, chỉ vì một món tín vật và lời đồn lại gặp kết cục thê thảm như thế. Mà Thôi Uyển đã sắp đến ngày thành hôn, nếu bị người ta biết chuyện tình cảm này thì chắc chắn thanh danh sẽ bị hủy. Đến lúc đó, chẳng lẽ Tiết Minh còn cưới nàng ấy theo hứa hẹn sao?
Tần Anh hơi trầm ngâm: "Vậy cô nương có thể viết danh sách người tham dự yến hội trên thuyền đêm đó không?"
Ngô Thư Nguyệt nói: "Đã lâu rồi ta không nhớ rõ lắm, chắc viết được mấy người thôi."
Cuối cùng, lời khai của Ngô Thư Nguyệt đã khiến bản án có tiến triển. Lúc rời khỏi Ngô gia, Tần Anh nói: "Như vậy có thể tìm được động cơ Tiết Minh muốn mưu hại Thôi Uyển. Thôi Uyển không muốn gả cho thế tử Hoài Nam quận vương, có lẽ đã nghiêm khắc ép buộc Tiết Minh. Tiết Minh sợ chuyện bại lộ nên ra tay giết nàng ấy. Hơn nữa, người mưu hại Tiết Minh có lẽ là người biết chuyện, lợi dụng việc này để Tiết Minh đến Thanh Dương Quan."
Tạ Tinh Lan nói: "Đêm qua đã cho người điều tra Lâm Tiềm và Thôi Mộ Chi. Hành động buổi tối của bọn họ không có gì khác thường, cũng chưa từng nghe nói Tiết Minh kết thù với ai trong bọn họ, không thể nào nghĩ ra được động cơ khi hung thủ giết Tiết Minh. Còn nữa, tạm thời chưa tìm được manh mối độc dược giết Tiết Minh."
Tần Anh gật đầu: "Độc được phải tra rõ, còn những chuyện khác phải đi hỏi Giản Phương Phỉ và Triệu Vũ Miên. Hôm qua, Phó Linh đã nói quan hệ giữa bọn họ rất thân thiết."
Nàng nhìn thoáng qua mặt trời trên đỉnh đầu: "Hay là ta đi phủ Uy Viễn Bá một chuyến? Tạ khâm sứ dẫn người đi Giản gia xem thử, tránh cho đi qua lại sẽ chậm trễ."
Tần Anh chỉ cảm thấy chia binh hai người nhanh hơn, nhưng Tạ Tinh Lan lại nói: "Chuyện tra án là của Kim Ngô Vệ, Long Dực Vệ, huyện chủ lấy danh nghĩa gì đi phủ Uy Viễn Bá?"
Tần Anh muốn nói, Tạ Tinh Lan đã giục nữa: "Nếu muốn điều tra vụ án này thì huyện chủ nên ngoan ngoãn đi theo đi."
Tần Anh khẽ hừ một tiếng, cắn răng nhìn theo bóng lưng của Tạ Tinh Lan.
Xe ngựa đi dọc theo đường phố nhà dân hoa lệ, khi đến phủ Uy Viễn Bá còn chưa đến nửa canh giờ. Lần này không có quản gia ngăn cản, người gác cổng thông báo sau đó dẫn bọn họ vào phủ.
Tuy rằng mời vào phủ nhưng không đi đến chỗ tiếp khách. Bọn họ đi dọc theo đường mòn, càng đi càng vắng vẻ. Không bao lâu sau đã nhìn thấy một mảnh trúc xanh tươi tốt. Ở phía sau rừng trúc vang lên tiếng móng ngựa "Lộc cộc", lờ mờ có tiếng ngựa đang chạy.
Xuyên qua bóng cây trong rừng, Tần Anh thấy mấy bóng dáng mơ hồ. Nàng thấy sắc mặt của Tạ Tinh Lan hơi khó coi, đứng bên trái của hắn chợt nói: "Bây giờ đang..."
Nàng còn chưa nói xong chữ "Ở", đột nhiên nghiêng đầu thấy sắc mặt Tạ Tinh Lan thay đổi. Một giây sau, Tạ Tinh Lan tiến lên một bước ngăn trước người nàng. Trong âm thanh xé gió, hắn nhanh chóng nhấc vỏ kiếm lên. Sau tiếng "Keng" vang giòn, một mũi tên sắc bén rơi xuống đường mòn trước mặt Tạ Tinh Lan.
Mũi tên này bay xuyên qua rừng trúc mà đến, Tần Anh còn chưa nhìn thấy rõ. Nếu như Tạ Tinh Lan không ra tay, mũi tên này sẽ lướt qua vai hắn, bắn về phía nàng...
Nàng vô thức đổ mồ hôi lạnh.
Mà lúc này, một người một ngựa ra khỏi đường mòn trong rừng trúc, đó là Vọng Thư mặc áo giáp. Trên tay của hắn ta cầm trường cung, trong ống tên đặt bên đầu ngựa cắm đầy trường tiễn. Đương nhiên, mũi tên vừa rồi là từ tay hắn ta!
"Triệu Vọng Thư..."
Giọng điệu của Tạ Tinh Lan âm trầm có vẻ quyết tâm cắn răng nghiến lợi. Triệu Vọng Thư ở trên lưng ngựa khẽ hừ nói: "Ngài cứ yên tâm, ta nhìn chuẩn, sẽ không để ngài chết trong phủ của ta."
Sắc mặt Tạ Tinh Lan không thay đổi: "Ngươi làm ta bị thương không sao, nhưng suýt chút nữa ngươi khiến nàng bị thương!"
Hắn nhích qua bên cạnh nửa bước, lúc này Vọng Thư mới nhìn thấy Tần Anh nhíu chặt đôi mi thanh tú. Hôm nay nàng mặc váy xanh trùng màu trúc xanh nên hắn ta không nhìn rõ.
Sống lưng của Vọng Thư lạnh lẽo, vội vàng nhảy xuống ngựa: "Vân Dương huyện chủ? Thần không hề thấy người."
Suýt chút nữa đã gây ra án mạng, khí thế của Triệu Vọng Thư biến mất. Hắn ta chỉ muốn dạy dỗ Tạ Tinh Lan một bài học. Không nói đến chuyện làm tổn thương Tần Anh, cho dù làm tổn thương Tạ Tinh Lan cũng phiền phức.
Trong lòng Tần Anh còn sợ hãi, chế giễu nói: "Không ngờ Triệu thế tử luyện thuật cưỡi ngựa bắn cung trong Thần Sách quân, lại thích nhắm mũi tên vào người xung quanh."
Sắc mặt Triệu Vọng Thư lúc xanh lúc trắng, làm bị thương ai cũng được nhưng vị Vân Dương huyện chủ là người được Thái hậu thương yêu. Nàng ta không phân tốt xấu cũng có thể ầm ĩ, bây giờ bị dọa sợ sao có thể từ bỏ ý đồ?"
Hắn ta vội nói: "Đúng là tội của thần, thần tạ tội với người."
Tần Anh thở ra một hơi, sắc mặt không vui: "Được rồi, hôm nay chúng ta đến tìm Vũ Miên. Trong vụ án của Uyển Nhi có việc phải hỏi nàng."
Triệu Vọng Thư không ngờ nàng buông tha mình đơn giản như thê, ngẩn người nói: "Muội ấy ở trong phủ, tiểu thư Giản gia đến thăm muội ấy. Các muội ấy ở sảnh phía Bắc nói chuyện, để thần dẫn đường..."
Tần Anh nghe nói Giản Phương Phỉ cũng ở đây, cảm giác vô cùng trùng hợp. Nhưng Triệu Vọng Thư đã đi, Tạ Tinh Lan vẫn nhìn nàng với vẻ u ám. Tần Anh khó hiểu nhíu mày, Tạ Tinh Lan chậm rãi đặt trường kiếm xuống.
Lúc này, Tần Anh mới phát hiện từ lúc hắn ngăn mũi tên cho nàng vẫn chưa thả vỏ trường kiếm xuống. Từ đầu đến cuối vẫn luôn nắm chặt giống như lúc nào cũng có thể ra tay với Vọng Thư.
Tạ Tinh Lan thấy nàng bất ngờ, hắn kìm nén cảm xúc trên mặt sau đó xoay người bước đi. Khi chưa đi được mấy bước lại dặn dò với giọng khó chịu: "Tốt nhất huyện chủ nên theo sát ta!"