Hơn nửa giờ Thìn, sắc trời vừa sáng tỏ, tầng mây mênh mông trên bầu trời xanh . Ở phía Đông nơi chân trời, một tia sáng mặt trời rực rỡ phá tan mây xuất hiện. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người trên người Tạ Tinh Lan, khiến quan bào thêu Hải Trãi bằng chỉ vàng tỏa ra ánh sáng.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt nhìn cửa ngõ cách đó không xa. Tạ Kiên ở bên cạnh khẽ hỏi: "Công tử, Ngô gia này không bằng những nhà khác, thật ra không cần ngài đích thân đến. Hơn nữa, chúng ta đã đến đây được nửa khắc rồi, rốt cuộc ngài muốn chờ ai?"
Nơi này là ngõ Mạo Nhi ở phường Trường Hưng, cách bọn họ không xa chính là dinh thự của Đô thống Tuần phòng doanh Ngô Minh Tường. Đêm qua bọn họ đi ba nhà Phó, Triệu, Giản nhưng lại chưa tra hỏi Ngô Thư Nguyệt. Vì vậy sáng hôm nay Tạ Tinh Lan đích thân đến.
Hắn không trả lời, mấy giây sau hắn dời tầm mắt, chậm rãi giục ngựa: "Vào phủ đi."
Tạ Kiên không hiểu đi theo, nhưng lúc này khi y nhìn liếc qua cửa ngõ, chỉ thấy trên đường không có ai lại có một chiếc xe ngựa quen mắt lộc cộc đến đây. Khi xe ngựa đến gần, có một bóng dáng yêu kiều xuất hiện sau màn xe.
"Tạ khâm sứ, trùng hợp quá..."
Hôm nay Tần Anh mặc áo ngắn màu xanh nhạt thêu hoa lan, mặt như tuyết mùa xuân, ánh mắt như sao trời, giống như cành liễu lặng yên lại không tầm thường, không hề có cảm giác ăn mặc rực rỡ như xưa.
Trong văn thư của Tạ Tinh Lan đêm qua, đã điều tra rõ ràng khẩu vị, trang phục yêu thích của Tần Anh. Lúc này hắn chăm chú nhìn nàng, Tần Anh cong môi: "Ta còn sợ Tạ khâm sứ nhanh hơn ta một bước, không ngờ lại gặp ở đây."
Tạ Tinh Lan mím môi không nói gì, Tạ Kiên ở bên cạnh có vẻ mặt kỳ lạ. Đây không phải đúng lúc, rõ ràng là công tử nhà y đoán chắc nàng sẽ đến nên đặc biệt chờ nàng. Nhưng mà vì sao công tử nhà y lại muốn chờ vị huyện chủ này?
Vẻ mặt mờ mịt bối rối của Tạ Kiên khiến Tần Anh chú ý, Tần Anh còn tưởng rằng y vì bản án, nghiêm mặt nói: "Đêm qua ta hồi phủ, nghĩ về tình tiết vụ án mãi mà không thông, chỉ là không biết Ngô cô nương có biết chuyện gì không."
Tạ Tinh Lan đã sai người đi lên gọi cửa, người gác cổng thấy là Vân Dương huyện chủ và quan sai Kim Ngô Vệ, vội vào nhà bẩm báo. Không bao lâu sau, bọn họ được mời vào chính sảnh.
Ngô phu nhân và Ngô Thư Nguyệt nhanh chóng đi đến, sau khi dâng trà, Ngô Thư Nguyệt cau mày nói: "Ta đã biết người của Kim Ngô Vệ sẽ đến, chỉ là không ngờ hôm qua không chờ được các người, còn nghe nói Tiết Minh đã xảy ra chuyện."
Nàng ấy hoài nghi nhìn Tần Anh, nói: "Cuối tháng ta sẽ thành thân, vốn nghĩ chúc Uyển Nhi xuất giá trước, không ngờ liên tục xảy ra biến cố thế này. Đại nhân muốn hỏi gì thì hỏi đi."
Ngô Thư Nguyệt cũng sắp thành thân, Ngô phu nhân lo lắng cho nữ nhi bị liên lụy, vẻ mặt rất căng thẳng. Tạ Tinh Lan thấy vậy, mở miệng mời bà ấy tránh đi. Sau khi bà ấy rời đi, Tạ Tinh Lan hỏi: "Đêm trước, sau khi cô nương hồi phủ rồi có rời đi nữa không?"
Ngô Thư Nguyệt thản nhiên nói: "Đương nhiên không có, sau buổi tối trở về nhà ta nói với phụ thân, mẫu thân chuyện Bá phủ, khóc một phen mới đi ngủ."
Vẻ mặt nàng ấy rất bình tĩnh, Tạ Tinh Lan không nhìn ra sơ hở, hỏi tiếp: "Cô nương có biết Thôi Uyển mắc bệnh lạ không? Tuy Thôi Tấn nói bình thường Thôi Uyển không có xích mích gì với người khác. Nhưng có lẽ những người ngoài như cô nương mới biết rõ tính cách của Thôi Uyển."
Ngô Thư Nguyệt không do dự nói: "Bệnh của nàng ấy bộc phát vào bốn năm trước. Trước đó, ta không hề biết nàng bị bệnh hô hấp, không đến mức kỳ lạ, chỉ là hơi bất ngờ. Sau đó, nàng chữa bệnh dưỡng bệnh hơn một năm, chúng ta gặp mặt không nhiều. Lúc tụ tập lại, nàng đã khỏe rồi, về phần tính cách..."
Nàng ấy nói đến đây lại liếc nhìn Tần Anh: "Người xuất thân tôn quý sẽ có cảm giác hơn người được trời ưu ái, tự cho rằng mình hoàn hảo. Nhưng trên thực tế vẫn quen được nịnh nọt, thỉnh thoảng giẫm tự tôn của người khác dưới chân. Đối với các nàng mà nói cũng không tính là gì, nhưng nếu nói trở mặt với người khác thì cũng có thể
Lời nói của nàng ấy uyển chuyển, nghe qua là đánh giá Thôi Uyển, nhưng mặt khác lại công khai chỉ trích Tần Anh. Lúc này, Tạ Tinh Lan không kiêng kị hỏi: "Vậy cô nương có biết Thôi Uyển và Tiết Minh có quan hệ gì không?"
Ngô Thư Nguyệt mím môi không nói.
Ánh mắt của Tần Anh và Tạ Tinh Lan hơi u ám, Tạ Tinh Lan nói: "Xem ra cô nương biết chuyện gì đó rồi, bây giờ hai người bọn họ bị mưu hại chết, lời khai của cô nương có thể sẽ giúp chúng ta tìm ra hung thủ, cũng xem như có ích cho bọn họ."
Ngô Thư Nguyệt do dự nói: "Chỉ sợ bọn họ ở trên trời có linh thiêng sẽ không cảm thấy như vậy."
Nàng ấy nói như vậy càng khiến cho Tạ Tinh Lan chắc chắn nàng ấy biết chuyện gì đó. Tạ Tinh Lan nói: "Cô nương không cần lo lắng điều gì cả, Long Dực Vệ sẽ không công khai lời khai của cô nương. Trước khi Tiết Minh chết để lại một tờ di thư, đã nhắc y và Thôi Uyển có tình cũ. Bây giờ chúng ta chỉ muốn điều tra mọi mặt xem có tình cũ hay không, xem có liên quan đến cái chết của hai người hay không mà thôi."
Ngô Thư Nguyệt giật mình: "Y để lại di thư nói chuyện này à?"
Tạ Tinh Lan gật đầu, Ngô Thư Nguyệt suy nghĩ một lát rồi hạ quyết tâm: "Đã như thế thì không còn gì không thể nói nữa. Lúc trước, ta và nàng ấy đều là học sinh của Tiết tế tửu. Lúc đó ở Tiết phủ, nàng ấy và Tiết Minh rất thân thiết. Khi đó, ta từng nghĩ hai người là tình cảm thanh mai trúc mã, có lẽ sau này sẽ thành giai thoại. Thật không ngờ trước đó Uyển Nhi đã có đính ước với phủ Hoài Nam quận vương. Khi đó, quan hệ của bọn họ thân thiết hơn bình thường, nhưng nếu nói có điều gì quái lại thì ta vẫn chưa từng gặp qua. Chỉ là trong bữa tiệc thân mật trên thuyền hai năm rưỡi trước, ta từng gặp một chuyện kỳ lạ..."
Ngô Thư Nguyệt rơi vào trầm tư: "Lúc đó ở hồ Yên Lăng nằm phía Đông thành, là Triêu Hoa quận chúa đãi khách, mời tiểu thư, công tử nhà quan lại công hầu trong thành khoảng hai mươi người. Thuyền có ba tầng, vì ta uống nhiều rượu nên hơi choáng váng, đi lên tầng cao nhất ở đuôi thuyền hóng gió. Ta còn chưa đi đến mạn thuyền đã nghe phía dưới thuyền vang lên tiếng trò chuyện của hai người. Hai người kia nói rất khẽ, nhưng ta vừa nghe đã biết là Uyển Nhi và Tiết Minh... Uyển Nhi nói nàng chờ lâu lắm rồi, Tiết Minh lại nói y vì Uyển Nhi thi đỗ công danh, còn nói gì mà phủ Hoài Nam quận vương sẽ không chờ được lâu như thế, bảo Uyển Nhi cứ yên tâm."
Ngô Thư Nguyệt nghiêm túc nói: "Chuyện phi lễ chớ nên nghe, lúc đó Uyển Nhi nói rất khẽ nhưng giống như gào thét. Ta biết chuyện không ổn, không muốn bị cuốn vào chuyện rắc rối này nên vội lui trở về. Trước khi đi, ta chỉ nghe Uyển Nhi nói Tiết Minh không hiểu nàng đã bỏ ra cái gì... Sau đó, ta chôn giấu bí mật này không nói với ai cả. Uyển Nhi đính hôn với phủ Hoài Nam quận vương, Tiết phủ mấy đời làm văn thần sao có thể hơn được? Ta biết việc này không thể lộ ra, hai người bọn họ cũng khó ở bên nhau. Sau này đến lúc Uyển Nhi đính hôn, ta đoán chắc là bọn họ đã từ bỏ rồi, còn mừng thầm cho bọn họ..."