Tần Anh nhíu mày: "Nếu trong khoảng thời gian ngắn gầy gò hơn phân nửa, vậy nhất định là từng bị bệnh, chỉ là không chắc do hô hấp."
Trương thị cũng gật đầu: "Đúng vậy, lúc trước thân hình của Đại tiểu thư hơi nở nang. Sau khi đi núi Tam Thanh một chuyến thì lại gầy như biến thành người khác. Khi đó uống thuốc thật, lúc thần phụ phát hiện sự khác thường là vào một năm sau."
Tần Anh và Tạ Tinh Lan càng nghe càng cảm thấy kỳ lạ. Nếu như Thôi Uyển thật sự bị bệnh, lại bị Lâm thị dùng bệnh hen suyễn che giấu, vậy có lẽ bệnh của Thôi Uyển không thể công khai ra ngoài. Nhưng nữ tử còn trẻ tuổi, có bệnh gì không thể công khai chứ?
Tạ Tinh Lan hỏi tiếp: "Trương di nương có biết những thị tỳ của nàng bị bán đi nơi nào không?"
Trương thị lắc đầu: "Chuyện này thì không biết, sau khi Đại tiểu thư hồi phủ không lâu, phu nhân đã xử lý hết tất cả những người bên cạnh nàng ta. Bà ta nổi tiếng yêu thương Đại tiểu thư, nhưng lần đó thủ đoạn rất tàn nhẫn, ngay cả hai nha hoàn theo hầu Đại tiểu thư từ nhỏ cũng bán."
Tạ Tinh Lan như có điều suy nghĩ, một lát sau để Trương thị lui ra. Nàng ta vừa đi, Tần Anh cũng khẽ nói: "Bệnh của Thôi Uyển có gì đó rất kỳ lạ, nếu có thể tìm ra ngự y xem bệnh cho nàng ấy khi đó, hoặc là tìm được hai thị tỳ kia thì tốt rồi."
Tạ Tinh Lan cũng suy nghĩ như thế: "Ta sẽ tự phái người điều tra, không còn sớm nữa, huyện chủ trở về đi."
Tạ Tinh Lan nói xong đi ra ngoài, nói lời cáo từ với Thôi Tấn sau đó rời khỏi phủ Trung Viễn Bá. Tần Anh đi ra ngoài cùng: "Vậy bây giờ ngài đi đâu?"
Tạ Tinh Lan đã trở mình lên ngựa, ánh trăng như sương chiếu vào vai hắn, khiến gương mặt vốn lạnh lẽo của hắn càng thêm lạnh lùng. Hắn từ trên cao nhìn xuống nói: "Về nha môn, huyện chủ cũng muốn đi theo à?"
Tần Anh cười gượng: "Vậy thì không cần, nhưng vụ án này không có manh mối, ngày mai phải tiếp tục..."
Ánh mắt Tạ Tinh Lan lóe lên vẻ âm trầm, nói một câu "Tùy người", sau đó quất roi rời đi. Tần Anh nhìn bóng lưng của hắn, khẽ nhíu mày, sao người này còn trẻ lại có tính cách nóng nảy vậy chứ?
Ngồi lên xe ngựa hồi phủ, trên đường đi Bạch Uyên đều đau lòng cho Tần Anh vất vả cả ngày. Tần Anh thầm nghĩ chuyện này có là gì chứ, nàng an ủi ngược Bạch Uyên một phen. Chờ trở về Hầu phủ, Tần Chương đang chờ nàng về dùng bữa, lúc ngồi nghe nàng đi Phó gia tra hỏi Phó Linh thì hơi thổn thức.
"Phó Linh cũng là đứa bé đáng thương, hôm qua sau khi các con rời đi, có lẽ mẹ kế sẽ tức giận với nàng."
Tần Anh hỏi: "Là vì người của nha môn đến cửa rất khó coi sao?"
Tần Chương khẽ gật đầu: "Mẹ kế của nàng là người cay nghiệt, không thương yêu hai tỷ muội nàng. Có lẽ con không nhớ rõ lần đó tỷ tỷ nàng..."
Đúng là Tần Anh không hề ấn tượng, Tần Chương thấy nàng mờ mịt, nói: "Tỷ tỷ nàng ấy là Phó Trân, lớn hơn nàng ấy ba tuổi. Hai năm trước có tư tình với người khác, bị mụ ta biết được đã đưa về nơi của tộc Phó gia, tìm người gả ở đó."
"Tư tình? Tần Anh líu lưỡi: "Với ai?"
Tần Chương khẽ ho một tiếng, ông là trưởng bối, nói chuyện trăng hoa của tiểu bối có vẻ già mà không kính. Song, khi ông thấy đôi mắt trắng đen rõ ràng của Tần Anh nhìn mình, đành phải nói: "Trên phố có lời đồn, nói là Phó Trân âm thầm qua lại với tiểu công tử Định Bắc Hầu gia. Y còn âm thầm đưa vật riêng cho nàng ấy, đưa thì đưa thôi, Phó gia và Đỗ gia cũng miễn cưỡng xứng đôi. Nhưng đồ vật của Đỗ Tử Cần lại lộ trước mặt người khác. Lần này, lời đồn lại nổi lên, Phó gia chưa đợi Đỗ gia đến cửa cầu thân đã đưa Phó Trân về quê."
Tần Anh nhíu mày: "Vậy có biết gả cho ai không?"
Tần Chương lắc đầu: "Về quê quán, âm thầm gả đi, không tổ chức tiệc cưới trong kinh, cũng không mời khách. Chắc là gả cho kẻ phú hào thân hào nông thôn gì đó ở quê quán rồi."
Một cô nương đang yên lành, cũng vì có tình cảm với người khác, trao nhau tín vật mà rơi vào tình cảnh thế này. Tần Anh chợt cảm thấy trong lòng chua xót, nghĩ lại những chuyện ngày hôm nay, cho dù Nhị gia Tiết gia hay là phu nhân Phó gia đều đặt nặng thanh danh gia môn. Cho dù vụ án của Thôi Uyển, hơn phân nửa cũng vì thanh danh, dùng rất nhiều lời nói dối che lấp.
Tần Anh nghĩ đến đây, múc cho Tần Chương một chén canh: "Nữ nhi nhà người khác vì một món tín vật mà chịu cảnh khắc nghiệt như thế. Lúc trước nữ nhi làm việc không cố kỵ cha lại chẳng trách tội, nữ nhi khiến cha lo lắng rồi."
Tần Chương nghe vậy rất cảm động, vội nhận chén canh, nhìn nàng với vẻ yêu thương: "Sao cha có thể trách tội con chứ? Từ khi con sinh ra đến khi lớn lên, cha chỉ muốn con vui vẻ. Hơn nữa cha biết, con vẫn chưa lớn, lớn lên sẽ biết chuyện gì nên làm thôi..."
Tần Anh nhìn gương mặt thân thiện quen thuộc này, đáy lòng phức tạp khó tả. Dựa theo cốt truyện, không bao lâu sau Tần Anh sẽ "Chết ngoài ý muốn", nhưng bây giờ nguyên chủ bị nàng mượn xác hoàn hồn. Cho dù lựa chọn thế nào, nhất định Tần Chương sẽ không thể chấp nhận.
Tần Anh lại chia thức ăn cho Tần Chương: "Cha yên tâm, bây giờ nữ nhi đã dần hiểu rồi."
Bữa tối này hai cha con dùng vui vẻ hòa thuận, sau khi ăn xong bữa tối, Tần Chương giữ lại Thẩm Lạc tra hỏi. Chờ sau khi Thẩm Lạc tỏ vẻ kì lạ nói xong, Tần Chương kinh ngạc nói: "Cứ như vậy chạy theo Tạ Tinh Lan cả ngày à? Không hề than mệt mỏi?"
Thẩm Lạc nghiêm túc gật đầu: "Không chỉ không hề than mệt, huyện chủ còn chạy nhanh hơn tiểu nhân."
Tần Chương kinh ngạc: "Không hề có ý định muốn bỏ cuộc à?"
Thẩm Lạc lắc đầu, Tần Chương lại hỏi: "Vậy nó tra được gì rồi?"
Thẩm Lạc lại lắc đầu lần nữa, Tần Chương nghe nói như thế thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Không tệ, không hổ là nữ nhi của ta. như vậy ta yên tâm rồi. Lại chờ mấy hôm đi, không tra được gì xem nó kiên trì được bao lâu. Tra án quá vất vả, cần gì vì Thôi Mộ Chi làm đến mức này..."
Tần Chương thảnh thơi đứng dậy đi trở về phòng, không thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Thẩm Lạc.