Chương 5

Nhà không có ai, ngày nghỉ Tô Trà cũng chẳng buộc mình phải dậy sớm.

Đêm qua mơ thấy bị người ta tạt trà lạnh vào mặt, tỉnh dậy rồi cứ thế trằn trọc đến sáng. Vì vậy sáng nay cô tự nhủ ngủ bù, mãi đến trưa mới chịu dậy.

Ngủ nướng càng khiến người ta lười biếng. Tô Trà chẳng muốn nấu ăn, lấy điện thoại đặt đồ ăn trước rồi mới chịu đi vệ sinh cá nhân.

Phòng cô có nhà vệ sinh riêng nhỏ.

Khi tiếp xúc với nước, mùi hương khó tả kia lại càng đậm đặc hơn. Nhưng Tô Trà ngửi mãi vẫn không tìm ra nguồn gốc, chỉ cảm giác như nó phát ra từ chính cơ thể mình.

Mùi hương này xuất hiện từ lúc cô tỉnh giấc đêm qua, ban đầu rất nhẹ, cô tưởng là ảo giác.

Nếu là người khác, chắc chắn sẽ tìm cách tìm hiểu nguyên nhân, thậm chí đi khám tổng quát. Nhưng Tô Trà không giống vậy, chỉ cần không ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống, cô đều bỏ qua. Mùi hương này đương nhiên bị cô xếp vào cùng loại với mùi dầu gội, sữa tắm.

Lần lữa trong nhà vệ sinh một lúc, chuông cửa vang lên.

Chắc là đồ ăn của cô tới rồi.

Tô Trà xỏ đôi dép lê bước ra, nhưng đột nhiên nhìn thấy đôi giày da nam xếp ngay ngắn ở tầng trên cùng của kệ giày.

Đó là giày của Trình Nghiễm.

Ngày nào đi qua cô cũng thấy đôi giày ấy, mỗi lần nhìn thấy đều có cảm giác như anh vẫn ở nhà, khiến toàn thân cô bỗng trở nên căng thẳng.

Để tự trấn an mình, hôm qua cô đã dũng cảm cất hết giày của Trình Nghiễm vào tủ giày khác có tấm chắn.

Vậy thì…

Tô Trà nhìn chằm chằm vào đôi giày, những cảm xúc quen thuộc như căng thẳng, lo lắng, bất an dần dần trỗi dậy trong lòng.

"Cạch"

Tiếng mở cửa phòng khiến mí mắt phải của cô giật giật.

Cánh cửa phòng Trình Nghiễm đóng kín bảy ngày nay đã mở.

Anh bước ra trong bộ trang phục đơn giản áo sơ mi quần dài, không đeo kính, tay áo xắn lên để lộ cổ tay, tóc còn hơi ẩm.

Nhìn thấy cô đứng ngây người ở hành lang, anh lập tức nhíu mày như thói quen.

"Đi mở cửa đi."

Giọng điệu lạnh lùng như thường lệ.

Tô Trà bừng tỉnh, nghe tiếng chuông cửa liên tục, nhớ đến đồ ăn của mình, vội vàng quay người đi mở cửa.



Nhận đồ ăn xong, cô lại lảng vảng ở cửa một lúc.

Trình Nghiễm không như mong muốn của cô trở về phòng, mà đi vào phòng khách, rót cho mình một ly nước, ngồi trên sofa xem tin tức kinh tế.

Tô Trà xách túi đồ ăn, bước chân nặng như ngàn cân.

Lần từng bước đi qua, cô phát hiện toàn bộ phòng khách đã sạch bóng, vỏ hoa quả, giấy vụn cô để lại hôm qua đều biến mất, ngay cả thùng rác cũng trống không, sàn nhà được lau chùi sạch sẽ.