Trước giờ không từ chối, cũng bởi anh thật lòng muốn thử bên cô ấy một lần.
…
Anh và Lâm Khả vốn là bạn thanh mai trúc mã, một đôi trời định.
Không chỉ bạn bè xung quanh đều nghĩ vậy, ngay cả các bậc phụ huynh cũng mặc nhiên công nhận. Dưới sự gợi ý và xúi giục của hai bên gia đình, họ vô tình trở thành một đôi.
Hai nhà từ lâu đã coi nhau như thông gia, người lớn còn dặn dò: "Đợi Lâm Khả tốt nghiệp, hai đứa có thể làm đám cưới." Lại còn căn dặn anh trước hôn nhân phải giữ lễ độ, tôn trọng ý muốn của Lâm Khả…
Ai ngờ người mang nỗi ám ảnh tâm lý, không thể bước qua bước cuối cùng lại không phải Lâm Khả, mà chính là Giang Dịch.
Anh luôn cảm thấy, cô gái lớn lên bên cạnh mình như em gái… làm sao có thể?
Đối với cô, anh không thể nhen nhóm bất cứ tình cảm nào khác.
Cũng chính lúc này Giang Dịch mới nhận ra: Không phải cứ một cô gái khiến anh thoải mái, không chán ghét, thì có thể trở thành người anh muốn cưới.
…
Tô Trà trong phòng tắm đã dọn dẹp xong, định mở cửa về phòng thì nghe thấy tiếng bước chân từ phòng bên cạnh.
Ai ra ngoài thế? Đi uống nước hay vào nhà vệ sinh? Mong là đi uống nước… chứ nếu vào toilet thì sao? Cô chưa kịp về phòng!
Tô Trà nín thở, im lặng nắm chặt tay nắm cửa, chờ đợi tiếng đóng cửa phòng kia. Nhưng người đó dường như đứng lại ở phòng khách.
Nếu là Lâm Khả, chắc chắn cô ấy đã gõ cửa rồi. Dù không vào toilet cũng sẽ nhắc nhở: "Đừng tắm lâu kẻo cảm lạnh", hay "Nhớ ngủ sớm".
Xem ra người đang ở phòng khách… là bạn trai của Lâm Khả, Giang Dịch.
Dù cửa đã khóa, Tô Trà vẫn thấy bất an. Cô không hiểu mình đã sao nữa. Từ tháng trước… không, từ hai tháng trước, sau một buổi sáng tỉnh giấc, cơ thể cô bỗng xuất hiện những thay đổi kỳ lạ.
…
Tô Trà không kìm được mà nhớ lại…
Hai tháng trước, khi sắp tốt nghiệp, trường hầu như không còn tiết học. Tô Mai xin cho cô một chỗ thực tập ở tòa soạn tạp chí. Vì khoảng cách quá xa, chị gái đón cô về nhà mình ở.
Nhưng sống cùng chị Tô Mai, Tô Trà luôn cảm thấy… sợ.
Cô sợ anh rể - Trình Nghiễm.
…
Năm Trình Nghiễm và Tô Mai kết hôn cũng là năm Tô Trà tốt nghiệp cấp ba. Dù chỉ đậu vào một trường đại học hạng ba, nhưng vì bố mẹ vốn không kỳ vọng nhiều ở đứa con gái nhỏ học lực bình thường, nên dù có người chị xuất sắc so sánh, họ cũng không trách mắng.