Đợi đến khi những tiếng trò chuyện rì rầm và bước chân bên ngoài đã im bặt, nghe thấy tiếng đóng cửa phòng bên cạnh, Tô Trà lại yên lặng chờ thêm nửa tiếng nữa trong phòng mới nhẹ nhàng ôm bộ đồ ngủ bước ra, lén đi vào phòng tắm, khóa cửa cẩn thận.
Cô không ngờ rằng trong căn nhà vốn đã yên ắng, tiếng "tách" khóa cửa lại vang lên rõ mồn một đến thế.
Trong phòng bên cạnh, nghe thấy tiếng động, Giang Dịch cuối cùng cũng không nhịn được, đặt cuốn sách xuống, quay sang cô gái đang xem phim trên điện thoại bên cạnh: "Bạn cậu thật sự rất thú vị đấy."
"Hả?"
"Mỗi ngày hễ tớ về đến nhà là cô ấy không ra khỏi phòng nữa, không ăn cơm cùng, gõ cửa cũng giả vờ ngủ không trả lời. Đợi đến nửa đêm tất cả đều đi ngủ, cô ấy mới lén đi tắm rửa…"
Tắm rửa thì cũng thôi, nhưng lần nào cũng khóa cửa, như thể đang phòng bị ai đó vậy.
Trong căn hộ chỉ có mình anh là đàn ông, không phòng anh thì còn phòng ai nữa?
Lâm Khả lại không cho là vậy, giải thích: "Tô Trà là kiểu người sống về đêm, đồng hồ sinh học của cô ấy vốn đã như thế, cậu đừng nghĩ nhiều."
Nghe vậy, Giang Dịch nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì.
…
Lâm Khả vốn định xem phim cho dễ ngủ, nào ngờ bộ phim ngọt ngào lại khiến cô càng thêm tỉnh táo. Nhân vật chính trong phim là bạn thơi ấu… giống như cô và Giang Dịch.
Ánh mắt cô vô thức đổ dồn về khuôn mặt điển trai của Giang Dịch - còn đẹp hơn cả nam chính trong phim. Cô càng nghĩ càng thấy họ giống như đôi nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình. Giá như… giá như anh cũng có chút tình cảm nào đó với cô như nhân vật nam chính kia thì tốt biết mấy…
Màn hình vừa chiếu cảnh hôn nhau, Lâm Khả bỗng thấy mặt mình nóng lên. May mà trong phòng chỉ bật hai chiếc đèn nhỏ, không quá rõ.
Nhưng Giang Dịch vẫn đang nghĩ về Tô Trà - người bạn của Lâm Khả ở phòng bên.
Một tuần trước, Lâm Khả nói có một người bạn vì lý do đặc biệt phải chuyển ra khỏi nhà chị gái, tạm thời không có chỗ ở, muốn ở nhờ hai tuần. Anh đồng ý, nhưng suốt cả tuần vẫn chưa từng tận mắt thấy Tô Trà.
Mỗi ngày anh ra khỏi nhà lúc 8 giờ, thức dậy lúc 7 giờ để chuẩn bị. Nhưng cô ấy đã đi từ 6 giờ sáng khi trời còn chưa sáng. Tối cũng vậy, anh về muộn, cô ấy đã sớm đóng cửa im lìm.
Không phải hoàn toàn không có động tĩnh, mỗi ngày đợi họ vào phòng, cô ấy mới lén đi tắm.