Chương 5

Những dịp quan trọng, trẻ con không được phép ngồi cùng mâm. Kiều Nại ôm bát cơm ngồi phía sau vòng người lớn, nghe lỏm được vài câu chuyện của họ.

Bác cả hỏi: "Vẫn làm việc vất vả thế à? Không tính đổi nghề sao?"

Anh chỉ lắc đầu cười.

Trưởng thôn nói: "Lương Trinh là hiện thân của Lôi Phong, khổ cực với anh ấy khác người thường."

Ánh mắt những người đàn ông trong nhà nhìn anh đều tràn ngập sự ngưỡng mộ.

Kiều Nại ngáp dài, buồn ngủ đến rũ rượi.

Sau đó cô bỏ bát vào phòng ngủ. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy ai đó gọi tên mình. Mở mắt ra, người đàn ông đã đứng bên giường, cúi người hỏi nhẹ nhàng: "Kiều Nại, cháu vẫn chưa trả lời câu hỏi của chú."

Kiều Nại lập tức hiểu anh đang nói gì. Căn phòng bốc mùi đất ẩm mốc khiến cô xấu hổ đỏ mặt: "Cháu… cháu không đi."

"Tại sao thế?" Anh dịu dàng hỏi.

Anh tiến lại gần: "Chú sẽ cố gắng mang đến cho cháu môi trường giáo dục tốt nhất."

"Nhưng tại sao chú muốn đưa cháu đi?" Kiều Nại thu mình trong chăn.

Anh bật cười: "Mọi người trong làng đều bảo chú là Lôi Phong mà."

Nụ cười ấy khiến đôi mắt anh sáng lấp lánh như có ánh đèn. Không cho cô cơ hội từ chối thêm, trước khi rời đi anh nói như ra lệnh: "Thế nhé, tối nay cháu thu xếp đồ đạc."

Sáng hôm sau, khi Kiều Nại bước ra khỏi phòng, bác cả đang đứng ngoài sân nói chuyện với người thanh niên.

Thấy cô, bác hỏi: "Thu xếp xong chưa?"

Kiều Nại gật đầu. Hóa ra bác đã biết cô sẽ đi. Nỗi bất an suốt đêm bỗng chốc tan biến, thay vào đó là niềm vui khó tả khiến cô tự ghê tởm bản thân: "Kiều Nại, mày thật ra đã vui mừng khôn xiết, tối qua cớ gì lại từ chối? Muốn giảm bớt niềm vui để đỡ cảm thấy mình quá đỗi may mắn sao?" Cô thấy mình thật đạo đức giả.

Người thanh niên quay lại, nở nụ cười thân thiện lần thứ n không đếm xuể kể từ khi gặp mặt, tinh khiết như lớp tuyết trắng nhất trên núi.

Kiều Nại tự giác cúi đầu.

Cô chưa kịp ăn sáng thì chiếc xe ô tô đen đón họ đã tới. Bác cả mang hành lý giúp cô, chỉ một chiếc vali màu vàng nhạt, vốn là một trong những đồ hồi môn của bác gái. Bác bảo mang vali ra thành phố cho đỡ mất mặt Lương Trinh.

Người thanh niên, tức Lương Trinh, có vẻ rất vội, liên tục liếc nhìn đồng hồ đeo tay nhưng không hề tỏ ra sốt ruột với cuộc trò chuyện giữa cô và bác. Bác gái phải ngắt lời bác cả bằng ánh mắt ra hiệu.