Ánh hoàng hôn màu cam rực rỡ nhuộm con đường đất sau giờ tan học thành một màu ấm áp. Kiều Nại đeo ba lô sau lưng, vừa đi vừa đá một viên sỏi tròn lăn lóc. Thời gian còn sớm nên cô chẳng vội về nhà. Căn nhà đã hơn nửa tháng chỉ có một mình cô, mỗi lần mở sách làm bài, tiếng bút sột soạt như bị sự tĩnh lặng nuốt chửng từng chút một.
Viên sỏi lăn lóc rồi "tõm" rơi xuống vũng nước giữa đường. Kiều Nại đứng bên bờ, nước đυ.c ngầu phản chiếu hình ảnh mờ ảo của cô. Cô vừa định cúi xuống xem có nhìn rõ mặt mình không thì bỗng nghe tiếng cười đùa ồn ào vụt qua, một cậu bạn gầy nhẳng như que củi đang chở bạn sau xe đạp.
"Kiều Nại… " Cậu ta ngoái lại cười khoái trá: "Bà mày sắp chết phải không?"
Đứa ngồi sau cũng cười hô hố theo.
Mặt Kiều Nại biến sắc. Cô trợn đôi mắt tròn xoe như hạt hạnh nhân, giận dữ quát: "Lý Miêu, đồ chó má! Ngày mai đến trường tao cho mày biết tay!"
Hai đứa con trai đã phóng xe đi mất, con đường lại chìm vào tĩnh lặng. Trong ánh hoàng hôn rực lửa, vầng trăng non lấp ló. Những ruộng lúa xa xa dập dờn trong gió như sóng biếc. Khi cô về đến nhà, mặt trăng đã lêи đỉиɦ đầu. Đàn gà con mới nở líu ríu chạy đến chân cô.
Chưa kịp vào nhà lấy gạo trong hũ sành cho gà ăn, cô đã thấy dì ghẻ chạy xe máy cũ phóng vội đến cổng, một chân chống xuống đất: "Kiều Nại, lên xe nhanh, đi viện ngay, bà cháu không khỏe!"
Kiều Nại vội nhảy lên xe mà quên cả tháo ba lô, chiếc xe chao nghiêng suýt ngã.
Cô không nhớ rõ mình đã đến bên giường bà thế nào, chỉ mơ hồ nhớ được hình ảnh gạch bệnh viện ố vàng và tiếng thở của bà mỗi lúc một yếu dần.
Tiếng ếch ngoài đồng vang lên ồn ã. Dì ghẻ bỗng oà khóc. Bác đứng bên liên tục xoa vai Kiều Nại gầy guộc, lặp đi lặp lại: "Kiều Nại, đừng khóc, đừng khóc…"
Cô nghẹn ngào cắn môi, phát ra tiếng khóc nghẹn như tiếng sáo vỡ.
Bà mất, Kiều Nại nghỉ học hai ngày. Sau khi an táng bà xong, những người họ hàng hiếm khi gặp mặt không vội về, mà ngồi lại gian nhà chính bàn chuyện học phí cho cô.
Gương mặt người lớn nào cũng nặng trĩu. Họ thương Kiều Nại, nhưng nhà ai cũng khó khăn. Cuối cùng, bác cả đề nghị mọi người góp tiền nuôi cô đến năm 18 tuổi.
Thế là Kiều Nại ở lại căn nhà cũ của bà, bắt đầu chuỗi ngày ăn nhờ ở đậu họ hàng. Đàn gà con được cô gửi lại cho dì. Căn nhà trống vắng chìm vào im lặng như ao sâu.