"Không." Thương Vãn Đông nhai quả lê, hai má phồng lên, miệng nhai "rốp rốp", nói một cách thản nhiên: "Em không thích ăn lê mà."
Cô ấy nói như một điều chắc chắn, khiến Ngôn Hạ khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Sao chị biết?"
Hình như trong sách cũng không nói nhân vật chính không thích ăn lê mà?
Thương Vãn Đông dừng lại một chút, liếc nhìn cô.
Ngôn Hạ bối rối nhìn lại.
Thương Vãn Đông điềm tĩnh trả lời, giọng nói chắc chắn như khẳng định sự thật: "Trước đây em từng nói với tôi rồi."
Giọng điệu của cô ấy tự tin đến mức ngay cả Ngôn Hạ cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình, nghĩ ngợi: "Thật, thật sao?"
"Đúng vậy."
Có lẽ nhân vật chính thực sự không thích ăn lê, chẳng qua là cô đã bỏ sót chi tiết đó?!
Ngôn Hạ càng nghĩ càng thấy mình có thể đã nhầm, liền gật đầu đồng ý: "Có lẽ em quên mất rồi."
Dù sao đó cũng là Thương Vãn Đông, sao cô ấy có thể nói dối được chứ.
Thương Vãn Đông khẽ gật đầu, sau đó quay đầu lại tiếp tục nhai quả lê "rốp rốp".
Trong phòng yên tĩnh, một lát sau, Thương Vãn Đông chủ động hỏi: "Em có muốn nói chuyện này với dì Triệu không?"
Ngôn Hạ khựng lại, ngón tay chạm nhẹ vào đầu ngón đã nhuộm màu cam, lúng túng trả lời: "… Chắc không cần đâu."
Cô cúi đầu, nói nhỏ: "Dù sao bà ấy cũng chẳng quan tâm em."
Thương Vãn Đông: "Ừ, vậy không nói nữa."
Ngôn Hạ ăn nốt múi quýt cuối cùng, khẽ nói: "Chị Thương… à không, Vãn Đông, em nghĩ em khỏe hơn nhiều rồi."
Thương Vãn Đông liền hỏi: "Vậy em muốn về lớp học chứ?"
Ngôn Hạ suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu.
Ánh mắt cô hiện lên chút mong chờ, đôi mí mắt cụp xuống, trông vô cùng đáng thương: "Chị có thể ở lại đi dạo cùng em không?"
Thương Vãn Đông khẽ gật đầu: "Được."
Ngôn Hạ ngay lập tức nở nụ cười mãn nguyện.
Tháng bảy, nắng nóng gay gắt, oi bức đến mức khiến người ta chỉ muốn nhảy vào bể bơi để tránh nóng.
Những cây đa già ven đường được phơi dưới ánh nắng ấm áp, tán lá rung rinh tạo ra những bóng râm yên tĩnh, mát mẻ.
Ngôn Hạ cúi đầu, bước trên những đốm nắng loang lổ dưới chân, cố tỏ ra thản nhiên hỏi: "Hôm nay chị đến lấy thuốc gì vậy?"
"Thuốc ức chế." Thương Vãn Đông mở túi nhựa trên tay ra, bên trong có vài lọ thuốc, một hộp kim loại, và cả đường glucose dành cho Ngôn Hạ: "Kỳ nhạy cảm của tôi sắp đến rồi."
"Wow."
"Wow gì?"
Thương Vãn Đông quay sang nhìn cô, ánh mặt trời chiếu lên mái tóc đen dài của cô, đôi mắt trong sáng như phản chiếu ánh sáng trắng lấp lánh.
Ngôn Hạ mím môi, giả vờ e thẹn cười: "Em không tưởng tượng nổi chị sẽ như thế nào trong kỳ nhạy cảm."
Kỳ nhạy cảm của Alpha khác với kỳ phát tình của Omega, không cần cách ly đặc biệt, không mất đi lý trí và vẫn có thể hoạt động bình thường.
Tuy nhiên, mức độ ảnh hưởng của kỳ nhạy cảm lên mỗi Alpha sẽ khác nhau. Một số Alpha bị ảnh hưởng nhiều bởi pheromone của Omega, nên để tránh họ tấn công Omega khác, cần phải đeo dụng cụ ngăn cắn.
Thương Vãn Đông nói: "Đến lúc đó, em nhớ tránh xa tôi ra."
Ngôn Hạ trợn tròn mắt: "Sẽ đáng sợ lắm sao?"
"Ừ." Thương Vãn Đông rời mắt, nhìn về phía bầu trời: "Trong kỳ nhạy cảm, tôi cũng không thể hoàn toàn giữ được lý trí."
Cô ấy đâu biết rằng, lời khuyên chân thành của mình lại khiến Ngôn Hạ bắt đầu phấn khích.
"Ê, hệ thống, cậu nghĩ sao nếu Thương Vãn Đông lỡ cắn vào tuyến pheromone của tôi, rồi sau đó phải chịu trách nhiệm với tôi…" Cô vừa nghĩ vừa mỉm cười, rồi bỗng nhiên cứng đờ: "Khoan đã, tôi không thể bị đánh dấu mà."
Hệ thống: "Chính xác."
Ngôn Hạ: Tức thật, kế hoạch thất bại!
Hệ thống: "Tuyến pheromone của Alpha không phát triển hoàn chỉnh, nhưng nếu cắn sâu sẽ xuất hiện triệu chứng giả đánh dấu, dù chỉ kéo dài trong thời gian ngắn."
Ngôn Hạ nhăn mặt: "Giả đánh dấu thì có ích gì, cả hai đều là Alpha, đâu thể có con, làm sao mà cô ấy chịu trách nhiệm với tôi được?"
Hệ thống: … Ký chủ, suy nghĩ của cô táo bạo thật.
Thương Vãn Đông đột nhiên lên tiếng: "Một tiếng rồi."
Ngôn Hạ chưa hiểu, ngơ ngác hỏi: "Hả, gì cơ?"
Thương Vãn Đông nghiêm túc dẫn cô đi về: "Một tiếng đã trôi qua, em nên về lớp rồi."
Ngôn Hạ nghĩ thầm: Chết tiệt, khó khăn lắm mới có được thời gian ở riêng, có cần phải phá hỏng bầu không khí như vậy không!
"Chờ, chờ đã, ở lại thêm chút nữa đi được không? Em không muốn về lúc này…"
Nghĩ ra một kế, Ngôn Hạ lấy hết can đảm nắm lấy cổ tay Thương Vãn Đông, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Em cảm thấy nơi đó… thật đáng sợ."
Thương Vãn Đông khựng lại.
Cô ấy dừng bước, quay đầu nhìn Ngôn Hạ.
Ngôn Hạ cúi thấp đầu, tóc mái che khuất mắt, hai vành tai đỏ bừng, ngón tay trắng mảnh run lên nhè nhẹ, như thể sợ hãi đến cực độ.
Giọng nói của Thương Vãn Đông dịu đi: "Được thôi."
Tuổi mười sáu, mười bảy, mùa hè trên sân thể dục, có người đang chơi bóng, tiếng còi vọng lại từ xa.
Tiếng ve kêu rả rích, kèm theo làn gió nhẹ, hương vị chua ngọt mơ hồ trong không khí hòa quyện với mùi biển mằn mặn, cùng nhau tan ra.
Cảm giác của cả hai đều trở nên cực kỳ rõ ràng, ngay cả việc đầu ngón tay chạm vào nhau cũng truyền đến hơi ấm.