Ngày đầu tiên Thương Quyết chuyển tới trường mới, giáo viên chủ nhiệm nắm chặt tay hắn, tha thiết dặn dò: “Thương Quyết à, em học giỏi, ngàn vạn lần đừng có mà dính dáng với loại người không ra gì như …
Ngày đầu tiên Thương Quyết chuyển tới trường mới, giáo viên chủ nhiệm nắm chặt tay hắn, tha thiết dặn dò: “Thương Quyết à, em học giỏi, ngàn vạn lần đừng có mà dính dáng với loại người không ra gì như Úc Tuy, cẩn thận gần mực thì đen.”
Thương Quyết khẽ cụp mắt, nhàn nhạt đáp lại một tiếng “vâng”.
Chờ đến khi không còn ai, hắn mới chậm rãi lấy khăn ướt ra, tỉ mỉ lau từng kẽ ngón tay, vẻ ghét bỏ hiện rõ trên mặt không hề che giấu.
Khoảnh khắc ném khăn giấy vào thùng rác, Thương Quyết chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Hắn quay đầu nhìn lại, lập tức bắt gặp một mái tóc màu hồng chói mắt.
Úc Tuy “không ra gì” mà giáo viên vừa nhắc đến đang lười nhác dựa vào khung cửa văn phòng, giơ ngón giữa về phía học sinh ngoan Thương Quyết, không phát ra tiếng mà chỉ mấp máy môi: “Đồ ngu.”
…
Úc Tuy là học sinh có vấn đề được tất cả giáo viên ở Nhất Trung công nhận.
Trong giờ học thì gục đầu ngủ, tan học thì gây chuyện đánh nhau.
Cái đầu tóc hồng vô cùng nổi bật, mắt cao hơn trời, hoành hành ngang ngược, chuyện xấu gì cũng làm.
Nếu không nhờ có người cha lắm tiền nhiều của, e là đã sớm bị đuổi ra khỏi Nhất Trung rồi.
Cả trường đều biết người mà Úc Tuy ghét cay ghét đắng nhất chính là Thương Quyết, học sinh mới chuyển trường đến.
Thương Quyết không chỉ có gia thế mạnh hơn, dáng dấp đẹp hơn, thành tích học tập còn bỏ xa cậu cả chục con phố, lần nào cũng đứng nhất khối.
Đã thế còn luôn giả bộ ra vẻ lạnh nhạt cao quý, việc gì cũng tỏ vẻ không mấy để tâm, kiêu căng y như một con công xòe đuôi khoe khoang ở khắp mọi nơi.
Úc Tuy: “Ọe.”
Đúng là một tên giả tạo làm người ta buồn nôn.
…
Cho đến khi cả hai bị buộc phải ở chung một phòng ký túc xá, Úc Tuy mới phát hiện ra có gì đó không đúng lắm.
Nhật ký thường ngày của “nam sinh trung học trong sáng” Thương Quyết.
Tắm rửa xong, mái tóc ướt nhỏ giọt nước, áo choàng tắm thì buông lỏng, thản nhiên phơi bày tám múi cơ bụng rắn chắc, ngoài miệng lại nói là “Được hời cho bạn cùng phòng ngắm”.
Thỉnh thoảng vô duyên vô cớ ôm ôm ấp ấp, còn nắm tay ghé sát, ngoài miệng lại nói là “Quan tâm bạn cùng phòng”.
Thậm chí nửa đêm phát sốt mơ màng, còn vô tình bò lên giường của cậu, dựa sát lấy hơi ấm của cậu…
Úc Tuy: “…”
Cậu có vấn đề hả?
…
Gần đây, học sinh Nhất Trung phát hiện giữa Úc Tuy và Thương Quyết vốn như nước với lửa dường như có gì đó sai sai, quan hệ còn trở nên tệ hơn.
Thường xuyên thấy Úc Tuy nghiến răng nghiến lợi ôm lấy eo, đá vào chân Thương Quyết, gằn giọng mắng: “Cút cho tôi.”
Mà Thương Quyết vốn lạnh nhạt kiêu ngạo bị bắt nạt cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra, lòng bàn tay áp lên eo Úc Tuy nhẹ nhàng xoa nắn.
Ngay đêm hôm đó…
Úc Tuy và Thương Quyết ầm ĩ lăn lộn với nhau, khóe mắt đỏ hoe, khóc đến mức cả người run rẩy, mái tóc hồng rực bị mồ hôi thấm ướt, bị Thương Quyết hôn đến mức không nói nổi lời nào.
Thương Quyết cụp mắt xuống, nhìn cậu: “Còn muốn tôi cút nữa không?”
Úc Tuy túm chặt lấy vạt áo nhăn nhúm của Thương Quyết, ngắt quãng bật ra tiếng nức nở vỡ vụn: “Không… không bao giờ nữa…”
Trong khoảng thời gian hoang vu nhất của cuộc đời, Thương Quyết đã gieo vào lòng cậu một vì sao.
Ra chương đi ạaa