Bùi Sơ Tễ đến còn nhanh hơn cả cơm hộp, Chu Nhuế Dương còn chưa kịp lau khô nước mắt trên mặt.
“Tớ biết ngay là cậu đang cố tỏ ra mạnh mẽ mà, đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừ, đỡ nhiều rồi.”
“Nè, chặn được cơm hộp của cậu ở ngay cửa nhà cậu đó.” Bùi Sơ Tễ đặt túi đồ trong tay lên bàn trà.
“Hình như tớ lại không đói nữa rồi.” Giọng Chu Nhuế Dương vẫn còn xen lẫn tiếng sụt sịt đứt quãng.
Bùi Sơ Tễ cúi xuống nhìn ly nước trên bàn trà: “Vậy uống chút trà cho đỡ khát trước nhé?”
“Ừ.” Chu Nhuế Dương cố gắng mở cái miệng đang tê dại, tu mấy ngụm lớn trà bạc hà, ừng ực không kịp thở.
“Rồi rồi, cậu đừng có hoặc là không uống, hoặc là uống như điên vậy chứ, cứ như kiểu vừa mới về từ sa mạc ấy.” Bùi Sơ Tễ vừa giúp cô vuốt lưng vừa nói.
Vị cay nồng sảng khoái tươi mới nhanh chóng lan tỏa ra, một luồng khí mát lạnh xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, đầu óc dường như tỉnh táo hơn một chút ngay tức khắc.
Chu Nhuế Dương dùng ngón tay lau khóe miệng, ngả người ra sau, lọt thỏm vào chiếc ghế lười, thở ra một hơi thật dài: “Sảng khoái.”
Bùi Sơ Tễ móc từ trong túi áo ra xấp khăn giấy cuối cùng trong hộp, đưa hết cho cô, nói năng thấm thía khuyên nhủ: “Nói ra được là tốt rồi, những chuyện như thế này không thể nào nén được đâu.”
Chu Nhuế Dương cố gắng mở to đôi mắt đẫm lệ mông lung mới cảm thấy tầm nhìn dần rõ ràng hơn.
Cô ngẩng đầu nhìn lên giếng trời phía trên phòng ngủ chính, nhận ra bầu trời không chỉ quang đãng, mà còn treo một vầng trăng bạc.
“Nhưng mà...” Chu Nhuế Dương dụi lớp mồ hôi mỏng thấm ra trên lòng bàn tay vào bộ đồ ngủ: “Chuyện này, lẽ ra ngay từ lần trước cậu nhắc tớ thì tớ đã nên nhận ra rồi mới phải.”
“Lần đó tớ cũng đâu phải nhắc nhở gì, chỉ là mô tả sự thật khách quan để cậu xác nhận thôi, chẳng phải cuối cùng vẫn không xác nhận được đó sao.”
Chỗ làm của Bùi Sơ Tễ và Tống Ti Văn ở cùng một khu thương mại, có một lần cô ấy tăng ca về muộn, vừa hay thấy một chiếc Maserati màu đỏ gầm rú chạy qua gần đó, quá phô trương nên cố ý nhìn thêm một cái, kết quả thoáng thấy người bên trong hơi giống Tống Ti Văn, còn hỏi Chu Nhuế Dương là có phải Tống Ti Văn đổi xe rồi không.
Đến tận bây giờ Chu Nhuế Dương vẫn nhớ rõ câu trả lời ngốc nghếch của mình: “Dĩ nhiên là không phải rồi, anh ấy làm gì có tiền mà mua Maserati chứ.”
Mua không nổi thì đúng rồi, chẳng lẽ không thể thông qua cách khác mà ngồi vào đó một cách đường đường chính chính sao? Là do đầu óc cô đơn giản quá rồi.