Giờ xem ra, cô thậm chí còn không biết chuyện Tống Ti Văn đi công tác Bắc Kinh là thật hay giả, có lẽ đó là ảnh lưu trong điện thoại hoặc là ảnh tìm trên mạng cũng không chừng.
Dù câu trả lời là gì đi nữa thì cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian để mà rối rắm tổn hao tâm trí nữa.
Ngón tay lướt sang trái, hiện ra chữ “Xóa”.
Chỉ cần một nút xóa thì từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời không qua lại với nhau ư?
Dù có xóa tin nhắn thì ký ức cũng sẽ không biến mất.
Biết đâu còn moi ra được chút manh mối gì đó, cứ giữ lại, tất cả đều là bằng chứng tiềm ẩn.
Ngoài cửa sổ chợt nổi một tiếng sét, điện thoại cũng lóe lên một cái.
Cô cúi xuống liếc nhìn màn hình, là tin nhắn Bùi Sơ Tễ gửi tới.
[Đang ở đâu đó?]
Cô dùng tay trái không dính bánh quy mở khóa, nhấn vào gọi thoại.
Bùi Sơ Tễ bắt máy ngay: “A lô, cưng ơi, không phải cậu đang ngủ đó chứ?”
“Không, có chuyện gì thế?”
“Cậu đang làm gì đó?”
“Không làm gì cả, tớ vừa mới ngủ dậy, còn đang chờ cơm đây.”
“Chiều nay tớ qua nhà cậu chơi nhé, cậu có rảnh không?”
“Hôm nay á?” Chu Nhuế Dương mơ hồ cảm thấy có chuyện chẳng lành, không lẽ Tống Ti Văn lại đi nhờ phiền Bùi Sơ Tễ làm thuyết khách rồi, rõ ràng tuần trước cô hẹn cô ấy còn không được mà.
“Ba mẹ cậu đi công tác vẫn chưa về phải không?”
“Ừ, mới đi có mấy ngày thôi mà, còn lâu lắm.”
“Vậy tớ qua tìm cậu ngay nhé.”
Chu Nhuế Dương im lặng một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: “Có phải Tống Ti Văn liên lạc với cậu không?”
Bùi Sơ Tễ nói ngay: “Hai người cãi nhau à?”
“Anh ta nhờ cậu làm thuyết khách hả? Bọn tớ chia tay rồi.” Chu Nhuế Dương thờ ơ nói.
“Hả?” Bùi Sơ Tễ ở đầu dây bên kia sửng sốt: “Thật hay giả vậy?”
“Tớ lừa cậu làm gì.”
“Anh ta nói với tớ là hai người đang giận nhau, cậu không nghe điện thoại của anh ta, anh ta không yên tâm.”
“Hừ.” Chu Nhuế Dương cười lạnh một tiếng: “Không yên tâm? Anh ta ở ngay trước mặt tớ mà còn chẳng có phản ứng gì, xong chuyện rồi mới nhớ tới là không yên tâm cho tớ à?”
“Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu vẫn ổn chứ?”
“Ừ, vẫn ổn. Không có chuyện gì to tát đâu, vẫn ăn được ngủ được, mọi thứ đều ổn.”
“Cậu nói vậy thì tớ lại càng không yên tâm, lát nữa tớ qua tìm cậu ngay.”
“Thật sự không có chuyện gì đâu, không cần cố ý đến an ủi tớ đâu.”
“Ai nói là đến an ủi cậu chứ, không phải nói là tìm cậu chơi sao. Cậu sẽ không vì chuyện của Tống Ti Văn mà đuổi khách đấy chứ?”
“Dĩ nhiên là không rồi.” Chu Nhuế Dương bị khích tướng, miệng nhanh hơn não.
“Được rồi, vậy cậu chờ tớ tới nhé, bên ngoài tạnh mưa rồi.”