Chương 7

Nhưng mà, so với cảm giác chua xót như bị cắm cả một thảo nguyên xanh rờn trên đầu thì chút này cũng chẳng thấm vào đâu.

Sau nửa đêm, trời bắt đầu đổ mưa như trút nước, mưa liên tục suốt mười mấy tiếng đồng hồ, Chu Nhuế Dương cũng ngủ một mạch mười mấy tiếng mới lồm cồm bò dậy.

Dì Lý nhắn tin tới, nói buổi sáng không gọi được cho cô, lát nữa bà ấy sẽ qua nấu cơm.

Cô nhắn lại, nói hôm nay cô sẽ gọi đồ ăn ngoài.

Cô đứng dậy mở cửa phòng, ngó ra bức tường cuối hành lang.

Chiếc điện thoại nội bộ treo trên tường đó, trong bóng tối, vừa nhấp nháy đèn báo, vừa réo lên những hồi chuông inh tai, là bảo vệ của khu gọi tới.

Khu biệt thự Cẩm Tú là khu cao cấp, không thể tùy tiện ra vào được.

Nếu có khách đến thăm, thường thì chủ nhà phải báo trước cho bảo vệ, lúc người đến thì sẽ xác minh lại thông tin.

Cô nhanh chân bước tới, nhấc ống nghe lên: “A lô, có phải đồ ăn ngoài tới rồi không ạ?”

“Không phải, không phải đồ ăn ngoài đâu ạ.” Người bảo vệ ở đầu dây bên kia đính chính lại: “Có một anh họ Tống tìm cô Chu.”

Vừa nghe thấy mấy chữ quan trọng “họ Tống” này, cứ như có ai đó lấy kim châm vào đầu cô vậy, dây thần kinh ở sau gáy cứ giật giật lên đau nhói.

Không thể nghĩ thêm được nữa, Chu Nhuế Dương nén giận, cau mày nói: “Thế thì không cho vào.”

“Có cần xác minh một chút thông tin cá nhân với cô không ạ?”

“Không cần, tôi không quen biết ai họ Tống cả.”

“Nhưng mà, tôi thấy hình như có tên trong sổ ghi chép khách đến thăm trước đây, có muốn để khách gặp trực tiếp cô rồi xác nhận một chút không ạ?”

“Không cần, hôm nay nhà không có ai.” Chu Nhuế Dương chẳng buồn giữ lễ nữa, nói xong liền cúp thẳng điện thoại nội bộ.

Tính ra thì có lẽ Tống Ti Văn bận xong việc bên kia rồi mới tới.

Nhưng vậy thì sao chứ? Tình sâu nghĩa nặng đến muộn thì cũng rẻ như bèo, anh ta muốn diễn, chứ cô thì chẳng thèm xem đâu.

Trở về phòng, Chu Nhuế Dương lại ngồi xếp bằng xuống tấm thảm lông cừu, hai tay đan vào nhau ôm lấy đầu gối, nhìn chiếc điện thoại trong tay, đầu ngón tay dừng lại trên khung trò chuyện với Tống Ti Văn.

Suýt nữa thì quên mất, WeChat đã chặn rồi, dĩ nhiên là sẽ không có tin nhắn mới nào vào được, cũng sẽ không có cuộc gọi bất ngờ nào.

Cô cứ ngỡ Tống Ti Văn đang ở Bắc Kinh nên đã gửi cho anh ta ảnh hoàng hôn chạng vạng, Tống Ti Văn thì gửi lại ảnh của một quán vịt quay ở Bắc Kinh.