Chương 6

Thấy Chu Nhuế Dương ở chiếc xe đối diện, Tống Ti Văn dường như cũng sững người ngay tại chỗ, chỉ có điều hình như anh ta thắng không hết cỡ, chiếc xe vẫn đang từ từ trôi về phía trước.

Cuối cùng, chiếc xe đối diện cũng dừng hẳn. Anh ta há miệng, vẻ mặt cứng đờ vô cùng mà bật ra hai chữ: “Dương Dương.”

Chu Nhuế Dương đưa mắt nhìn lại gương mặt trắng bệch của anh ta, cố nặn ra vẻ vui mừng vì cuộc gặp gỡ bất ngờ.

“Ti Văn, sao lại là anh thế? Lại có thể gặp nhau ở đây, đúng là trùng hợp quá đi mất! Anh đến tham gia vũ hội ở Thanh Đằng à? Anh đổi xe rồi sao?”

“Bạn anh à?” Cô gái ngồi ở ghế phụ trên chiếc Maserati ngả người sát lại gần, cánh tay cô ta thản nhiên đặt lên phần khuỷu tay đang cong lên của Tống Ti Văn khi anh ta vịn vào vô lăng: “Chào.”

Mặt nhỏ cằm nhọn, tóc xoăn dài mái bằng, Chu Nhuế Dương đánh giá cô gái trang điểm tỉ mỉ ở trước mặt, chắc chắn rằng người này không phải là người mình quen biết.

Chẳng biết có phải vì suốt đường đi không để ý uống nước không mà cô lại bắt đầu thấy đắng miệng, cô nắm lấy vạt áo thun bên dưới lớp áo khoác: “Đúng vậy, tôi là bạn anh ấy.”

“Chị cũng đến tham gia buổi tiệc tối nay à?” Cô gái hỏi cô một cách tự nhiên như đã quen thân, trông có vẻ tính tình rất hoạt bát, cởi mở.

“Không phải, tôi không cẩn thận đi nhầm chỗ thôi. Hai người qua trước đi, tôi muốn đi ra ngoài.”

Chu Nhuế Dương nhường cho chiếc Maserati đi trước, rồi sau đó mới nhấn ga hướng về phía thanh chắn đã nâng lên.

Qua kính chiếu hậu, cô thấy dường như Tống Ti Văn có ngoái đầu lại nhìn một cái, đây là chiếc xe mới lấy trong tháng này, anh ta không nhận ra cũng là chuyện bình thường.

Nhưng mà, sau này anh ta cũng không cần phải nhận ra nữa.

Nhìn qua kính chắn gió phía trước, bầu trời một màu đen tím xa xa liên tục nhá lên những tia chớp sáng, nhưng tuyệt nhiên không hề nghe thấy một tiếng sấm nào, tựa như đang tích tụ một nguồn sức mạnh bí ẩn nào đó.

Những tầng mây dày đặc đang ùn lại cũng bị gió thổi tung bay lên, sự chuyển động của không khí trở nên rõ rệt hơn, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng có thể cảm nhận được.

Cửa sổ hai bên xe không đóng, cùng với tốc độ xe tăng dần, gió ngày càng mạnh tạt vào mặt cô, như thể bị ai đó tát liên tiếp mấy cái không kêu nhưng đau điếng.

Mấy cây số cuối cùng liên tục vượt qua mấy cái đèn xanh, cô về đến nhà ngay trước khi trời kịp mưa.

Vừa đỗ xe xong trong sân, còn chưa kịp vào nhà, trên đầu đã vang lên tiếng sấm ầm ầm ì ì, làm tim cô run lên bần bật, có chút khó chịu.