“Tôi thừa nhận, đúng là lúc đó tôi không nên chẳng giải thích gì với anh mà cứ thế bỏ đi, làm anh không thoải mái. Anh muốn tôi xin lỗi, tôi có thể vô cùng thành khẩn nói với anh một tiếng xin lỗi.”
“Cho nên...” Chu Nhuế Dương hơi híp mắt: “Anh đến cả một lý do hoàn chỉnh để lừa dối tôi cũng không nghĩ ra được mà đã đến để thử tôi rồi à?”
“Sao em có thể nói như vậy? Em không thể nghĩ đến cái gì liền mặc nhiên cho rằng cái đó. Anh không biết có phải do ngày thường em xem nhiều tiểu thuyết và phim Hàn rồi quen thói suy diễn quá đà không nữa.”
“Chà, thú vị thật.” Chu Nhuế Dương đi ngược lên mấy bậc thang, đứng ở bậc cao hơn, mỉa mai đáp lại: “Tôi nghĩ gì chẳng lẽ không nên do chính tôi kiểm soát được mà lại phải lấy suy nghĩ của anh làm chân lý à?”
“Anh không thể có bạn bè là con gái sao? Cứ phải đến cả một người bạn khác giới có thể nói lời tâm sự cũng không có giống như em sao?”
Dù cho anh ta có định thao túng tâm lý hay là đang dùng tiêu chuẩn kép thì Chu Nhuế Dương đã không rảnh đi sâu vào, cô dang tay ra: “Có thể chứ, sao lại không thể? Tôi đã nói rồi, anh là một cá thể độc lập, không cần chịu bất kỳ sự quản lý khống chế nào của tôi.”
Sắc mặt Tống Ti Văn tái mét, nhìn không chớp mắt vào cô, dường như đang cố gắng kiềm nén điều gì đó.
“... Anh và em quen nhau nhiều năm như vậy, rốt cuộc anh là người như thế nào mà em còn không rõ sao? Hay là nói, từ đầu đến cuối ở trong mắt em, anh chỉ là một tên hề nhảy nhót?”
Đúng vậy, nếu chỉ tính số năm quen biết thì không ít, ba mẹ hai nhà là đối tác kinh doanh, công ty nhà họ Tống là nhà phân phối cấp hai của trang viên Thiên Trình, nhập hàng từ trang viên về để tiêu thụ. Trước đây hai người họ đã quen nhau trong một bữa tiệc xã giao bị ba mẹ ép buộc kéo đi.
Còn về cơ hội yêu đương, có lẽ là do học cùng một trường đại học, cơ hội tiếp xúc nhiều hơn. Năm tư đại học chính thức xác nhận mối quan hệ yêu đương, năm sau Chu Nhuế Dương liền bay sang Châu Âu, bắt đầu gap year một năm, trong hai năm yêu nhau thì có một nửa là yêu xa.
“Ti Văn.” Chu Nhuế Dương khoanh hai tay lại, nhìn chăm chú vào đôi mắt của anh ta nhưng không có bất kỳ hơi ấm nào: “Chúng ta không cần phải vạch mặt nhau ra làm gì nữa, cứ kết thúc một cách đàng hoàng như vậy đi. Nếu cảm thấy thật mất mặt thì tôi cũng có thể tuyên bố với bên ngoài là hai ta chia tay trong hòa bình với bạn bè và đặc biệt là trước mặt ba mẹ chúng ta, những chuyện đó đều không sao cả, tôi không quan tâm người khác nghĩ thế nào.”
Cô vừa nói vừa giơ tay lên, Tống Ti Văn thấy vậy thì liền nghiêng đầu qua theo bản năng, tay Chu Nhuế Dương rơi xuống vai anh ta với lực đạo khá mạnh.
“Anh biết đấy, tôi không thích giành giật với người khác, cũng không giành được. Tôi cũng không muốn biết hai người rốt cuộc đã đến bước nào, tóm lại, tôi từ bỏ.”
Phần lớn đàn ông đều mang trong mình nhân cách thích thể hiện bẩm sinh, không cần biết hiện tại có sống dở chết dở hay đau khổ vì tình, như thể rời xa ai đó là không thể sống nổi, nhưng quay người đi, nên ăn thì vẫn ăn, nên uống thì vẫn uống, kết nối liền mạch, không một chút trì hoãn. Tống Ti Văn cũng sẽ không ngoại lệ, nếu việc biểu diễn sự đa tình có thể làm anh ta cảm thấy dễ chịu hơn một chút thì cô không muốn phụng bồi, đương nhiên sẽ càng không chúc anh ta hạnh phúc.
Trời dần tối, đèn trên cầu thang tự động sáng lên, 5 giờ đúng. Dây dưa cà kê vẫn chịu đựng được đến giờ này, thật sự phải nhanh chóng xuống lầu gọi dì đến dọn dẹp sàn nhà thôi.
“Nhà em thật sự muốn giao cửa hàng của nhà em cho em quản lý sao?” Dường như Tống Ti Văn vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới bi tình của mình, vẫn liên tục tuôn ra.
Sao chủ đề lại chuyển đến cô thế này? Chu Nhuế Dương không lên tiếng.