Bên tai vọng lại tiếng đàn vi-ô-lông du dương, cô ngẩng đầu nhìn theo hướng tiếng đàn, thấy ở ban công vươn ra trên tầng hai thấp thoáng có mấy người mặc lễ phục đang vui vẻ nói cười, trông như đang có một buổi tiệc rượu nào đó.
"Chỗ các anh mở cửa đến mấy giờ vậy?" Cô không khỏi tò mò.
"Thường thì là 12 giờ đêm, hôm nay có người đặt trọn gói tổ chức sự kiện nên khoảng hai giờ mới kết thúc."
"Anh vừa nói là lúc nào muốn đến thì cứ liên hệ với anh phải không?"
"Cô định đặt trước ngày nào ạ? Để tôi xem giúp cô."
"Chưa vội đâu, tôi chỉ muốn tìm hiểu qua một chút về quy trình thôi, để tôi về xem lại đã nhé."
"À vâng, ngại quá, vậy lúc nào cô có nhu cầu thì lại nói với tôi nhé. Hình như trời sắp mưa rồi, cô có mang ô không ạ?"
"Tôi không mang."
"Cô có cần tôi lấy một cái để sẵn trên xe phòng khi cần không ạ?"
"Không cần đâu, lát nữa tôi đóng mui trần lại là được, mưa không tới được."
"Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô, lúc nãy tôi đợi mãi mà không gọi được xe, còn đang lo là sẽ bị mắc mưa nữa."
Chu Nhuế Dương mỉm cười rồi nhìn theo chàng trai bước xuống xe.
Cô kiểm tra dự báo thời tiết một chút, hai mươi phút sau bắt đầu trời mưa, không thể tiếp tục ở bên ngoài lãng.
Cô kiểm tra nhanh dự báo thời tiết, thấy hai mươi phút nữa là bắt đầu mưa, không thể tiếp tục lang thang ở bên ngoài được nữa rồi.
Cô tìm địa chỉ nhà trong thanh tìm kiếm của ứng dụng định vị và đặt lại điểm đến.
Điện thoại kêu lên một tiếng, báo hiệu tiền xe đã vào tài khoản.
Lái xe một quãng xa như vậy, làm tài xế lượn lách khắp hang cùng ngõ hẻm, vất vả kiếm được tiền một ly trà sữa, tặng kèm một hộp bánh quy, coi như tự thưởng cho mình một chút vậy.
Quần quật nãy giờ đúng là cũng hơi buồn ngủ rồi, chắc về đến nhà là có thể nằm xuống ngủ ngay được luôn.
Chưa kịp lái xe ra đến cổng, thanh chắn ở lối vào bên cạnh đã nâng lên trước, một chiếc xe thể thao Maserati mui trần màu đỏ lái vào từ phía đối diện.
Chỗ hai chiếc xe gặp nhau, lối đi nhỏ nên có hơi chật chội.
Chu Nhuế Dương định lùi xe lại một chút, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm phải người lái chiếc xe đối diện, cô bỗng quên cả cách chớp mắt lẫn hít thở.
Đúng là gặp ma lúc nửa đêm nửa hôm mà, đây chẳng phải là Tống Ti Văn sao!
Nhưng không phải anh ta đang đi công tác ở Bắc Kinh à?
Tại sao lại ngồi trên chiếc Maserati ngay trước mắt mình thế này?