Vừa vào cửa, cô đã lập tức hối hận. Hình như không phải tầng này không có ai, xa xa vẫn có thể nghe thấy tiếng thử âm thanh từ sảnh tiệc ở đầu kia hành lang, đã có nhân viên lên lầu để bố trí hội trường từ trước. Nhưng đầu kia gần thang máy chở hàng hơn, chắc hẳn họ đã đi lên từ bên đó rồi.
“Em thật sự ở đây.”
Chu Nhuế Dương cười gượng một tiếng: “Đây là nhà của tôi, tôi không thể ở đây sao?”
Tống Ti Văn nhìn từ trên xuống dưới bộ đồng phục lao động mà cô còn chưa kịp thay ra: “Ba mẹ anh nói em bắt đầu đi làm ở trang viên, hóa ra là thật, không phải em nói em không tìm được việc sao?”
“Tôi không tìm được, cho nên ba mẹ tôi đã bố thí cho tôi một công việc, có vấn đề gì sao?”
“Vậy tại sao em lại lừa anh?”
“Tôi không cố ý lừa anh, nhưng không phải anh đã mặc nhiên thừa nhận là tôi đang ở nhà ăn bám, anh cũng đâu có hỏi tôi đâu?”
“Đó không phải là vì em cứ ở nhà nằm... Nghỉ ngơi sao.”
“Đúng vậy, tôi đang nghỉ hè.”
“Có người đi làm nào mà còn có nghỉ hè?”
“Trước đây tôi có đi làm đâu, dân thất nghiệp thì đương nhiên có thể có nghỉ hè.”
“... Nếu em cứ giọng điệu âm dương quái khí cãi cùn với anh như vậy thì anh cũng không còn gì để nói.”
“Vậy thì đừng nói nữa, vừa hay tôi cũng sắp tan làm rồi, về nhà còn cả đống việc đang chờ tôi nữa.” Chu Nhuế Dương xách chiếc túi trên vai lên, từ đây đi xuống lầu một chính là phòng thay đồ của nhân viên, cô định thay quần áo xong sẽ về thẳng nên mới cầm cả túi theo.
Nói rồi, cô liền đi về phía cầu thang bộ.
“Em chờ một chút.” Tống Ti Văn ở phía sau gọi cô lại, đi nhanh vài bước theo lên rồi túm chặt lấy tay áo cô.
Chu Nhuế Dương thấy một chân sắp chạm đến bậc thang liền không vui mà hất tay ra: “Buông tay.”
“Chu Nhuế Dương, anh bảo em chờ một chút, chỉ một chút thôi.”
Lần này, cô không còn dài dòng nữa, trực tiếp dùng sức trâu, suýt nữa thì làm gãy cả cánh tay của anh ta.
Theo một tiếng “rầm” của vật nặng rơi xuống đất, “A.” Tống Ti Văn kêu lên một tiếng rồi lùi lại vài bước.
Chu Nhuế Dương quay đầu lại, chiếc bánh mille crepe rơi vãi trên mặt đất đã mất đi hình dạng hoàn chỉnh, chiếc hộp giấy cũng bị đồ uống chảy tràn ra làm cho ướt sũng mềm nhũn.
Chu Nhuế Dương lùi lại mấy bước, tránh khỏi dòng nước trà ngọt đang không ngừng lan ra từ miệng ly bị lật úp, nhưng mũi giày đã dính phải vài vệt trà lấm tấm.
“Đây là lối đi dành cho nhân viên, anh đi từ thang máy hoặc cầu thang bộ bên kia xuống đi. Tôi sẽ bảo dì lên đây dọn dẹp, không cần anh bận tâm.”
Tống Ti Văn đứng tại chỗ không có phản ứng gì, cũng không có vẻ để ý đến mớ hỗn độn trên sàn bên chân. Thấy anh ta không có động tĩnh, Chu Nhuế Dương cũng không muốn xen vào chuyện của người khác, liền xoay người đi về phía cầu thang bộ dành cho nhân viên.
“Em cứ thế mà đi à?” Tống Ti Văn như vừa hoàn hồn, vội vàng hoảng hốt hỏi.
Chu Nhuế Dương xoay người: “Dì dọn dẹp sẽ đến ngay thôi, nếu anh muốn ở lại giúp thì tôi không phiền nếu anh tiếp tục chờ ở đây đâu. Nhưng tôi không thích dọn dẹp mớ hỗn độn, cũng dọn không sạch, cứ vậy đi.”
“Có phải em cảm thấy anh cũng giống như một vũng bùn trên mặt đất này không?”
“Anh đang nói cái gì thế?” Chu Nhuế Dương hoàn toàn không hiểu mô tê gì, sao anh ta còn không có bệnh mà rên ở đây làm gì thế? Giúp anh ta giải vây còn bị oán trách à?
“Anh biết em hoàn toàn không hề để tâm đến anh, nhưng có một chuyện anh phải làm rõ, anh và Nghê Thư Niệm chỉ là mối quan hệ bạn bè đơn thuần.”
Nếu không phải anh ta lại nhắc đến ở đây thì có lẽ chính cô cũng đã quên mất chuyện đó, đây là tên đầy đủ của cô nàng nhà giàu đi Maserati đúng không.
“Ồ, bạn bè.” Đầu tiên Chu Nhuế Dương gật gật đầu như bừng tỉnh ngộ, tiếp theo lại vừa lắc đầu vừa nói tiếp: “Nhưng anh không cần phải làm rõ bất kỳ chuyện gì với tôi, anh yêu ai hay kết bạn với ai thì đó đều là quyền tự do của anh, không liên quan đến tôi, tôi cũng không quản được.”