Giám đốc Cao không đi vào văn phòng, chỉ đứng ở cửa gọi một tiếng: “Cô Chu”.
Chu Nhuế Dương dùng khăn ướt lau miệng, đứng dậy: “Chị tìm em có việc gì sao giám đốc Cao?”
“Cô Chu, có một việc, tôi muốn báo cáo với cô một chút.” Dường như giám đốc Cao có điều khó nói.
Báo cáo với cô? Chu Nhuế Dương có chút mơ hồ, cô không nghĩ ra có chuyện gì cần phải xin chỉ thị từ mình, không phải là sảnh lớn có chỗ nào kiểm tra và phát hiện sai sót đấy chứ?
“Dưới lầu có một vị khách nói muốn gặp cô, không biết cô...” Giám đốc Cao muốn nói lại thôi.
“Tìm em? Là khách sao? Đã xảy ra chuyện gì?” Chu Nhuế Dương đưa tay sờ vào điện thoại trong túi, chẳng lẽ lại có người quen nào tìm đến tận cửa? Sao người đó lại không nói trước một tiếng nhỉ. Nếu không phải cô bị bữa trà chiều níu chân lại thì không chừng đã lướt qua nhau rồi.
Để xua tan nghi ngờ của cô, giám đốc Cao vội vàng mỉm cười trả lời: “Không có ạ, không xảy ra chuyện gì đâu. Chỉ là có một vị khách đến sảnh lớn và hỏi tôi xem cô có ở trong tiệm không. Hiện tại vẫn còn sớm nên tôi thấy đối phương cũng không giống như sẽ đến ăn tối. Tôi hỏi tên cậu ấy nhưng cậu ấy cũng không nói, chỉ nói mình tiện đường ghé qua, nếu cô không có ở đây thì thôi. Tôi sợ lỡ việc nên mới lên đây hỏi cô một chút.”
“Chị không quen ạ? Người như thế nào? Nam hay nữ?” Bùi Sơ Tễ đã nói có thời gian rảnh sẽ đến, nhưng bây giờ vẫn chưa đến giờ cô ấy tan làm mà.
“Tôi cảm giác hình như chưa từng thấy qua, là một chàng trai trẻ, trông cũng trạc tuổi cô, có phải là bạn học nào của cô không?”
Một nam sinh trạc tuổi, trong đầu Chu Nhuế Dương nháy mắt liền hiện lên một bóng hình.
“Người đó ở đâu ạ?”
“Vẫn đang đợi ở sảnh lớn, tôi đã đồng ý sẽ xác nhận một chút xem cô có ở đây không giúp cậu ấy. Nếu không có thì cậu ấy sẽ đi ngay.”
“Em biết rồi, cảm ơn chị đã cố ý chạy lên báo cho em.”
“Không khách sáo. Vậy tôi sẽ nói với cậu ấy là cô có ở đây nhé?”
Chu Nhuế Dương đứng tại chỗ do dự một lát mới mở miệng: “Em dọn dẹp đồ đạc một chút, lát nữa sẽ xuống ngay.”
“Vâng, vậy tôi bảo cậu ấy ngồi đợi ở khu vực chờ một lát.”
“Chị bảo anh ấy đến hành lang phòng riêng ở lầu hai đợi em đi, em sẽ đi từ cầu vượt bên này qua.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Đợi giám đốc Cao rời đi, Chu Nhuế Dương lại ngồi trên ghế thêm vài phút. Cuối cùng, cô cúi đầu nhìn chút kem và vỏ bánh còn sót lại, vo tròn cả chiếc đĩa giấy dùng một lần, ném vào thùng rác bên chân, rồi đứng dậy ra cửa.
Đi thang máy xuống tầng hai, đi qua cây cầu vượt nối liền tòa nhà văn phòng và tòa nhà chính, chính là khu vực phòng riêng của tòa nhà chính, bây giờ chắc hẳn vẫn chưa có khách đến.
Chu Nhuế Dương quẹt thẻ gác cổng, vừa đưa tay chạm vào tay nắm cửa liền cảm giác được bên kia có một lực mạnh hơn, kéo cửa mở ra từ bên trong.
Người đứng ở cửa là Tống Ti Văn.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng Chu Nhuế Dương vẫn sinh ra một cảm giác khó chịu không tên. Rõ ràng là người đã quen biết rất lâu, chỉ cách nhau hơn một tuần không gặp mà thôi, sao trông lại như một người xa lạ? Dáng lông mày và hình dáng mắt của anh ta trước giờ vẫn vậy sao? Còn nữa, nốt ruồi trên mặt anh ta là ở vị trí này sao?
Rốt cuộc là do trí nhớ của cô mơ hồ hay là anh ta đã lén đi tỉa lông mày, tẩy nốt ruồi lúc cô không để ý? Cho đến hôm nay, Chu Nhuế Dương đã không còn lý do và lập trường để đi xác nhận từng chút một với anh ta nữa.
“Lâu rồi không gặp, cuối cùng em cũng chịu ra ngoài rồi.” Tống Ti Văn kéo cô từ bên kia cửa vào.
“Anh có chuyện thì nói, đừng có dây dưa lôi kéo.” Cô dùng sức gỡ những ngón tay đang giữ chặt cổ tay mình của Tống Ti Văn ra, chẳng lẽ tên này cũng nghiện tiểu thuyết tổng tài bá đạo giống mình à?