Chương 47

Tuy không có ai quá cố tình lấy lòng, nhưng có lẽ người tinh ý đều hiểu rằng cô chính là “công chúa” nhảy dù, ván đã đóng thuyền, sau này sẽ trở thành người quản lý chính.

Chỉ là hiện tại tổng giám đốc Doãn không có ở đây, mọi người còn chưa rõ thái độ của bà đối với con gái rốt cuộc là thật sự muốn rèn luyện từ cơ sở, hay chỉ là làm vì danh tiếng. Nếu chỉ là giúp đại tiểu thư trải nghiệm cuộc sống thì hoàn toàn không cần thiết phải dốc lòng dốc sức.

Còn về phía ba mẹ, không biết là vì đang đi công tác ở Pháp bận đến chân không chạm đất hay là bên này có chuyên gia báo cáo từ xa cho họ, mà đã liên tiếp mấy ngày họ vẫn không có một cuộc gọi điện kiểm tra nào. Nhưng mà, nghĩ đến khả năng thứ hai vẫn cao hơn, trong tình huống này, không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.

Chu Nhuế Dương ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ trên tường sảnh lớn, còn chưa đến bốn giờ. Nhưng cô không hề khách sáo với giám đốc Cao nên có cơ hội chuồn là chuồn ngay.

“Vậy được, thế em đi trước đây. Hôm nay cũng cảm ơn chị, giám đốc Cao.”

Hiện giờ trang viên đang thực hành chế độ ba ca luân phiên, ca sau lại bận hơn ca trước.

Ca sáng phụ trách xử lý hậu quả và dọn dẹp của ngày hôm trước, khi cần thì chuẩn bị bữa sáng, nhân sự được bố trí tương đối tinh gọn, ca giữa phụ trách bữa trưa, bắt đầu sớm và kết thúc sớm hơn nhân viên văn phòng, nhịp độ về cơ bản duy trì nhất quán, ca tối thì phải gánh vác phần lớn công việc của bữa tối và bữa khuya.

Tiếp theo lập tức chính là thời gian đổi ca, lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ nữa.

Chu Nhuế Dương trở lại văn phòng với một tâm thế vô cùng thoải mái, thư ký Cù không có ở đó, nhưng trên bàn đã để lại cho cô một phần trà chiều, có trà sữa, trái cây và một miếng bánh mille crepe kiểu Pháp.

Nghĩ cũng biết là từ bếp bánh dưới lầu đưa lên, đây là một trong những phúc lợi cố định tự cung tự cấp cho nhân viên của trang viên. Mỗi ngày vào lúc 3, 4 giờ chiều sẽ có nhân viên mang bánh mì và bánh ngọt thừa đến tòa nhà văn phòng.

Tuy nói phần lớn đều có một vài vết không đạt trên ngoại hình, như là bị nướng xẹp một góc hoặc kem bị rơi mất một miếng, nên không đủ tiêu chuẩn để trực tiếp đưa lên bàn khách, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc tiêu thụ nội bộ của nhân viên, lại còn tránh lãng phí thức ăn nữa.

Nếu đặt vào ngày thường thì có lẽ một người kén cá chọn canh như Chu Nhuế Dương sẽ từ chối, nhưng xét thấy đồng nghiệp gần như đã đút đến tận miệng, cô cũng chỉ có thể theo số đông. Lại không cần tốn tiền, hương vị không có vấn đề là được rồi.

Cô nâng chiếc đĩa đựng bánh mille crepe kiểu Pháp lên đi một vòng, cũng không phát hiện ra khiếm khuyết rõ ràng nào có thể thấy bằng mắt thường. Lớp vỏ bánh mỏng và mịn, phô mai Mascarpone cũng không bị chảy ra, được xử lý vô cùng sạch sẽ. Lại xúc một muỗng đưa vào miệng, vậy mà lại là nhân ô long đào trắng!

Hương trái cây ngọt thanh và hương trà đậm đà như những sợi tơ đan vào nhau, quyện trong lớp kem béo ngậy, hòa quyện lại càng làm tăng thêm sức hấp dẫn, vừa có thể làm nổi bật sự độc đáo, lại không đến mức lấn át hương vị chính, vị kinh diễm mà lại tươi mát. Nếu đưa món này ra làm sản phẩm chủ lực thì chẳng phải sẽ gục Thanh Đằng dễ như trở bàn tay hay sao sao.

Chu Nhuế Dương lại chọc ống hút vào ly trà sữa, quả nhiên cũng là cùng dòng ô long đào trắng, nhưng gia vị rất tinh tế nhẹ nhàng, gần như không thêm đường mấy, chỉ phủ một lớp milk foam phô mai và mứt hoa quế. May mà vừa làm xong đã mang lên ngay, nếu không cứ từ từ đợi milk foam tan ra, mứt lắng xuống đáy thì chẳng phải là sẽ lãng phí món ngon tuyệt diệu này sao.

Cô cũng không vội tìm thư ký Cù báo cáo việc tan làm sớm, yên tâm ngồi vào vị trí, thong thả ung dung hưởng thụ bữa trà chiều đơn sơ nhưng ngon miệng này.

Ăn đến khi bánh ngọt sắp sạch đĩa thì có người gõ cửa. Chu Nhuế Dương tưởng thư ký Cù đã trở lại, nhưng vừa ngẩng đầu thì lại nhìn thấy người ở cửa là giám đốc Cao.