Chương 46

Cô không dùng khóe mắt để ý đến các nhân viên xung quanh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được có những ánh mắt đang dừng trên tay mình. Cô hít một hơi, cố gắng hết sức để ổn định chuôi dao, “cốp” một tiếng, đập vụn một cách gọn gàng phần nhân quả óc chó màu hổ phách trên cái thớt.

Ký ức ở học viện Le Cordon Bleu tại Paris cũng không xa xôi, Chu Thác Thần cũng không nói nhăng nói cuội. Chẳng qua cô đã không thể tốt nghiệp đúng hạn như đã hứa với ba mẹ trước khi lên đường.

Chờ đến khi thật sự đến nơi đất khách quê người xa lạ, cô mới biết thế nào là khó mà nuốt trôi. Những thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu và tiếng Anh kiểu Pháp quả thực giống như thiên thư, điều khiến người ta suy sụp nhất vẫn là ngâm mình trong phòng làm bánh nóng hừng hực từ sáng đến tối, chịu đựng sự tra tấn của những sản phẩm thất bại ngày qua ngày, như thể đang cười nhạo sự không biết tự lượng sức mình của cô.

Cuối cùng vẫn chỉ có thể làm những việc trong phạm vi năng lực của mình, thay vì công cốc rồi lại đón nhận thất bại cuối cùng thì chi bằng hãy nhận thức đúng đắn về bản thân ngay từ đầu. Sở thích thì vẫn là sở thích, ý nghĩa lớn nhất là dùng để gϊếŧ thời gian. Một khi đã đánh mất giá trị giải trí, nó liền như bị ẩm, không thể phát huy công dụng vốn có.

Sau khi tạm gap year* một năm và gặp phải sóng to gió lớn trong gia tộc thì hành trình ấy của cô cuối cùng vẫn kết thúc một cách thảm đạm, cô cũng đã phải trả một cái giá đắt cho sự hứng khởi nhất thời của mình, đó chính là về nhà đi làm.

*Gap year là khoảng năm, năm khoảng trống hoặc năm nghỉ phép á, nếu CND tạm nghỉ học ở dh để nghỉ ngơi thì mình sẽ để là ngưng học để nghỉ ngơi, nhưng tại mẻ bay đi học trường khác nên mình đành để gap year vậy... Thông thường thì mọi người sẽ gap year khoảng 6 tháng hoặc 1 năm á.

Vào mùa hoa oải hương nở đẹp nhất ở miền Nam nước Pháp, Chu Nhuế Dương bị ba mẹ đích thân dẫn về, thực ra cũng chỉ về nước trước sau so với Chu Thác Thần, một người là vinh quy bái tổ, một người bị áp giải về kinh. Từ đó, cô mất đi lợi thế để cò kè mặc cả với ba mẹ, cũng không có tư cách để làm mình làm mẩy trước mặt họ nữa.

Tính đi tính lại, thì cũng đã hơn hai tháng cô không chạm vào những công cụ thường dùng trước mặt này, nhưng giờ phút này, dường như hương thơm tràn ngập khắp phòng đều đang tỏa ra một sự quyến rũ khiến người ta mê đắm.

“Cô Chu, đã kiểm tra xong bên này rồi, không có vấn đề gì.” Giám đốc Cao đánh dấu tích cuối cùng vào biểu mẫu, tuyên bố nhiệm vụ ca ngày thứ sáu của Chu Nhuế Dương có thể chính thức kết thúc: “Thời gian còn lại cô cứ tự mình sắp xếp.”

Chẳng mấy chốc, tính trên đầu ngón tay thì Chu Nhuế Dương cũng đã chính thức đi làm được một tuần, tạm thời sóng yên biển lặng, có lẽ thay đổi lớn nhất chính là số bước chân trên WeChat mỗi ngày đã vượt qua tổng số của cả tuần trước đó.

So với ngày chủ nhật bận rộn nhất giống như lần trước đến thì lượng khách trong giờ làm việc đã có xu hướng giảm dần, mỗi ngày ít nhất đều có một hai tiếng rảnh rỗi có thể tự do sắp xếp, cũng không dày vò khó chịu như cô tưởng tượng, tạm thời vẫn còn trong phạm vi cô có thể chấp nhận.

Mấy ngày nay, một nửa thời gian trong lịch trình hàng ngày của cô là ở trong tòa nhà văn phòng, để tiếp thu huấn luyện nghiệp vụ một kèm một hoặc nhiều kèm một dưới sự giám sát của thư ký Cù. Cô đã xem qua một lượt các tài liệu hiện có, cũng đã có sự hiểu biết sơ bộ đối với hoạt động của các khâu trong toàn bộ trang viên.

Một nửa thời gian còn lại thì đi theo giám đốc Cao tuần tra đúng giờ, sảnh ngoài có trưởng ca Tiểu Ngọc hỗ trợ bên cạnh, bếp sau có đầu bếp thâm niên Leo kiểm soát toàn bộ, dường như đã không còn gì cần cô phải bận tâm, cũng không có chỗ nào có thể dùng đến cô, cũng coi như là vui vẻ nhẹ nhõm tự tại.

Hay nói cách khác thì chính là mọi người đều đang quan sát, không có ai dám thật sự khiến cô phải làm việc nặng việc mệt.