Chương 45

Cuối cùng cô cũng biết kết cấu và hương vị đồng thời có ba tầng của melon pan là từ đâu mà có, bên trong là khối bột sống, lớp giữa mềm mịn chính là lớp bột bánh quy hạnh nhân, còn lớp ngoài cùng giòn tan lại là phần bột bánh quy bơ. Trải qua quá trình nướng đã biến thành món melon pan có bên trong mềm xốp, lớp ngoài giòn rụm.

Buổi tối, cô mang chiếc melon pan về nhà, cả nhà bốn người cùng nhau chia nhau cái bánh đó, cũng không biết có đủ cho mỗi người một miếng không.

Kết quả không ngờ ông chủ của lớp học làm bánh mới mở kia lại là người quen của ba mẹ. Thế là Chu Nhuế Dương lại đi cùng Doãn Phương Lệ đến thăm cửa hàng một lần nữa. Ông chủ vui mừng vì đều là người quen cả, thế là dứt khoát bảo cô đến dự thính.

Doãn Phương Lệ không thể từ chối vì nể mặt, nên đã đồng ý. Nhưng điều khiến cả nhà cảm thấy bất ngờ là, mỗi tuần một buổi học nhưng Chu Nhuế Dương vẫn tiếp tục kiên trì không quản mưa gió, mãi cho đến sau khi chia lớp, thật sự không thể phân thân nên mới dừng lại.

Nhưng dù chỉ là trình độ này thì đối với Chu Nhuế Dương mà nói cũng đã là một kỳ tích.

Dù sao các lớp học ngoại khóa từ nhỏ đến lớn không có lớp nào không phải là ném đá ao bèo. Dù là piano, múa ba lê hay hội họa thì cũng đều không thoát khỏi kết cục cô khóc trời khóc đất không chịu học.

Doãn Phương Lệ nổi điên không chỉ một lần, và lần nào cũng đều tuyên bố sau này sẽ không bao giờ tốn tâm tốn sức tìm giáo viên cho cô nữa, nhưng cách không được bao lâu lại đâu lại vào đấy, hai mẹ con giằng co nhiều năm, hoàn toàn không hề thực hiện chế độ nuôi thả như những người họ hàng bên ngoài nghĩ.

Không ngờ hồi cấp ba còn xuất hiện một khúc nhạc đệm hài hòa như vậy.

Người ta nói của miễn phí là của ôi, cũng không hẳn.

“Đúng vậy, không phải em từng học ở học viện Le Cordon Bleu sao.” Leo nhớ lại chuyện Chu Thác Thần đã nhắc đến ở trên lầu lúc trước: “Em học khóa học gì?”

Chu Nhuế Dương liếc xéo Chu Thác Thần một cái, trách anh lắm miệng!

Lần này thì hay rồi, Chu Thác Thần đột nhiên im lặng, không trả lời thay cô nữa. Nếu không phải Leo tỏ ra quá chân thành thì cô đã phải nghi ngờ Chu Thác Thần tự giăng bẫy cho mình.

Chu Nhuế Dương do dự một lát, không thể không trả lời câu hỏi: “... Em học khóa học làm bánh, nhưng không có tốt nghiệp.”

“Vậy thì tốt quá! Nếu đã như vậy thì em nhất định có thể đảm nhiệm công việc ở đây!” Leo mặt mày hớn hở, cũng không biết lấy từ đâu ra sự tin tưởng mù quáng đó.

Chu Nhuế Dương lo lắng không biết có phải Leo đã bỏ sót một vài từ tiếng Trung không, vội vàng nhắc lại: “Em không có tốt nghiệp, no certificate*.”

*Không có giấy chứng nhận.

“It doesn"t matter.” (Nó không quan trọng.)

Leo nhún vai như không có chuyện gì, vỗ nhẹ lên vai cô.

“Just have a try and enjoy!” (Hãy thử và tận hưởng nó.)

“Em không giỏi nhào bột lắm.”

“Không sao, có máy móc.”

“Cũng không giỏi kiểm soát quá trình lên men.”

“Không sao, có anh ở đây.”

“Còn những thứ khác nữa...” Chu Nhuế Dương vân vê ngón tay: “Sẽ không ảnh hưởng đến thành phẩm sao? Hay là em giúp mọi người sơ chế các loại hạt và trái cây khô nhé?”

“Perfect. Trái cây khô đều ở đây, hạt bí, nhân óc chó và hạnh nhân lát đã được nướng chín, cần phải cắt nhỏ. Nho khô và nam việt quất khô còn cần ngâm trong rượu Rum một lát nữa, khoảng nửa giờ nữa vớt ra vắt khô.”

“Vâng ạ.”

“Anh đến hầm rượu xem một chút trước, lát nữa sẽ qua đây đón em, không lâu đâu.” Chu Thác Thần phóng khoáng vẫy tay, trông như một vị phụ huynh nhẹ nhõm rời đi sau khi đã đưa con đến trường.

Chu Nhuế Dương cầm lấy chuôi dao nặng trịch, ngón tay cảm thấy hơi cứng, như thể một người đã lâu không rèn luyện thân thể bỗng nhiên quay lại phòng gym, có chút không quen lắm. Nếu chỉ là giúp đỡ tạm thời thì cứ coi như là đến để luyện lại cảm giác tay đi.