Cô quay đầu tiếp tục đi về phía phòng riêng 201 ở xa nhất, mới đi được hai bước lại nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp theo sau.
Cô Đồng đi đến vị trí song song với cô, vỗ vỗ vai cô: “Chúng tôi cũng về đây.”
Sao cái hành lang này lại trở nên dài như vậy thế hả? Chu Nhuế Dương cười gượng gật đầu, lại liếc nhìn Noah đang nhìn thẳng phía trước ở bên cạnh cô ấy, thôi được rồi.
“Trông cô có vẻ nhỏ hơn tôi, khóa mấy? Khoa nào vậy?”
Ra ngoài lăn lộn, nợ cuối cùng cũng phải trả, Chu Nhuế Dương như ý thức được sự im lặng ngắn ngủi của Noah lúc đó khi bị Bùi Sơ Tễ truy hỏi trong phút chốc.
“Vậy ạ, em tốt nghiệp vào năm ngoái.”
“Quả nhiên, trẻ thật đó. Cô làm việc ở đâu vậy?”
“Em...” Chu Nhuế Dương tăng tốc, vượt qua hai bước cuối cùng rồi nắm lấy tay nắm cửa phòng riêng 201 như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Em đến nơi rồi.”
“Ồ.” Cô Đồng vẫy vẫy tay với cô: “Vậy chúng tôi đi nhé, chúc cô và bạn trai dùng bữa vui vẻ.”
“A? Không đúng không đúng, đó là anh trai em!” Chu Nhuế Dương sợ đến mức đồng tử cũng mở to ra một vòng.
“A, xin lỗi, tôi cứ tưởng là... Tôi lại nói sai rồi.”
“Đàn chị.” Noah cũng bất đắc dĩ cười.
“Lần sau tôi sẽ không nói bậy nữa!” Cô Đồng che miệng, đi xuống từ cầu thang bộ bên cạnh.
Không đi thang máy sao? Chu Nhuế Dương hơi ngẩng đầu về phía sau rồi lộ ra nửa bên mặt từ bên cạnh khung cửa để xác nhận hai người thật sự đã đi xuống lầu.
Trông cô Đồng này có một gương mặt thông minh, kết quả hình như lại là một mỹ nữ ngốc nghếch? Nhưng người ta rất tốt, lại còn là khách hàng VIP của tiệm, đây mới là kiểu “món ăn khoái khẩu của bọn lừa đảo mổ heo” mà Chu Thác Thần nói nhỉ.
Thôi, bận tâm chuyện của người ta làm gì. Chu Nhuế Dương lại nắm lấy tay nắm cửa phòng 201 một lần nữa, nhất thời quên gõ cửa mà bước thẳng vào phòng riêng.
Hai người trong phòng nghe thấy tiếng động ở cửa thì đều nhìn qua.
Cô hơi giơ tay vẫy vài cái: “Ngại quá, là em.”
Chu Thác Thần đã đứng dậy: “Leo sắp xuống dưới rồi, em có muốn đi theo đến phòng bếp xem thử không?”
“Phòng bếp? Không phải đã xem qua rồi sao? Anh không nghỉ trưa à?”
“Anh nướng bánh mì, mới ra lò.” Leo nói.
“Được, em đi.” Chu Nhuế Dương lập tức đổi ý: “Nhưng mà, có được ăn không ạ?”
“Đương nhiên, chỉ cần em ăn nổi.” Leo cười, quay đầu nói với Chu Thác Thần: “Cậu thật đúng là không lừa tôi.”
“Lát nữa tôi sẽ không ở đây, phiền cậu chiếu cố một chút.”
Là đang nói cô sao? Chiếu cố cái gì chứ? Chu Nhuế Dương không hiểu chuyện gì nên cứ đứng nguyên tại chỗ.
Chu Nhuế Dương quen đường quen nẻo đi theo Chu Thác Thần và Leo vào phòng bếp, đầu tiên rửa tay ở cái bồn cạnh lối vào để khử trùng rồi thay đồng phục lao động, mũ và khẩu trang được chuẩn bị sẵn cho khách tham quan.
Tuy Thiên Trình không lấy trà chiều làm món chủ đạo giống Thanh Đằng, nhưng thông thường khách đến dùng bữa vẫn sẽ gọi một ít điểm tâm ngọt dùng kèm rượu. Khẩu vị của thực khách trước nay luôn kén chọn, chắc chắn không thể làm qua loa cho xong chuyện. Bởi vậy, điểm tâm ngọt ở nơi này cũng đều được làm trong ngày và có một bếp bánh chuyên biệt giống như Thanh Đằng.
Lúc trước giám đốc Cao chỉ dẫn cô đi qua khu vực bếp chính trước giờ cơm, còn chỉ nhìn lướt qua bên này qua lớp kính từ xa, do đó cô vẫn chưa kịp nhìn kỹ.
Mọi người đều đang bận rộn khí thế ngất trời, chỉ có hai người cách cửa gần nhất là phát hiện ra nhóm họ đầu tiên.
Leo gật gật đầu, ra hiệu cho họ tiếp tục chuyên tâm vào việc trước mắt. Chu Nhuế Dương tự giác rảo bước thật nhẹ, đi đường vòng sau lưng mọi người hết sức cẩn thận để phòng không cẩn thận làm phiền công việc của người khác.
Bếp sau không giống sảnh ngoài, bất cứ lúc nào cũng phải lấy khu vực trước mặt mình làm ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là khi đang làm những công việc tỉ mỉ nên không cần để ý đến những lễ nghi phiền phức đó, để tránh tay run ảnh hưởng đến chất lượng hoàn thành.
Leo đi dọc theo bàn điều khiển, vừa kiểm tra tiến độ chuẩn bị các loại bánh mì và điểm tâm ngọt, vừa chỉ điểm vài câu cho các đầu bếp bánh cần giúp đỡ.