Nếu khách đã rời đi thì còn phải để người ta quay lại lấy hoặc là chuyển phát nhanh qua, thật phiền phức, tốt nhất vẫn là có thể trả lại tận mặt. Cô sờ sờ túi, vừa rồi ra ngoài không mang điện thoại, lập tức không thể liên lạc được với giám đốc Cao.
Trong khoảnh khắc đang do dự, sau cánh cửa liền truyền đến tiếng động nhỏ, tiếng giày da đạp trên sàn nhà khác với trên sàn đá cẩm thạch.
Chu Nhuế Dương lập tức định lùi lại vài bước, nhưng lại như bị dính chặt trên mặt đất.
Cửa phòng trước mặt mở ra, mang theo một luồng gió lạnh: “Đàn chị.”
Chu Nhuế Dương hoàn hồn, vừa ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt cười cong cong của Noah, nhưng cô nhất thời không cười nổi.
“Đàn chị?” Đối phương lại gọi cô một lần nữa.
“À, cậu ở phòng này à, cô Đồng có ở đây không?”
“Chị cũng quen đàn chị à?” Giọng Noah mang vẻ ngạc nhiên.
Chu Nhuế Dương lười giải thích đầu đuôi câu chuyện, trực tiếp cúi đầu lấy chiếc kẹp tóc từ trong túi áo ra, rút tờ khăn giấy ra, hơi giơ tay lên: “Cậu có nhận ra thứ này không? Là của cô Đồng phải không? Hình như vừa rồi cô ấy làm rơi ở nhà vệ sinh.”
Noah liếc nhìn vật trong tay cô, đầu ngón tay khẽ động, chiếc kẹp tóc xoay nửa vòng rồi bị ngón tay của cậu khều lên: “Là của chị ấy, để em đưa cho chị ấy, cảm ơn.”
“Ồ, vậy thì tốt quá.”
Cửa phòng lại được kéo ra thêm một chút từ bên trong, trong khe hở giữa khung cửa và cánh tay Noah xuất hiện khuôn mặt của cô Đồng: “Sao vậy?”
“Đàn chị, hình như chị bị rơi đồ này.” Noah quay đầu lại hỏi cô Đồng: “Là của chị đúng không, người ta nhặt được rồi mang đến đây đấy.”
“Ây da.” Cô Đồng vội vàng đưa tay lên sờ vị trí sau đầu: “Tôi lấy ra rồi mà lại không cài lên à?”
Thấy người đứng ở cửa là Chu Nhuế Dương đã gặp thoáng qua trong nhà vệ sinh lúc nãy, cô ấy lập tức phản ứng lại rồi vỗ nhẹ cánh tay Noah, Noah liền nhường lối đi sang một bên.
Cô ấy tiến lên vài bước, trên mặt treo nụ cười áy náy, nói lời cảm ơn: “Xin lỗi nhé, là do tôi không để ý, cảm ơn cô đã cố ý mang đến đây, thật sự cảm ơn cô rất nhiều.”
“Không sao đâu ạ, tìm được là tốt rồi, tôi còn sợ nếu là người khác thì lại phải phiền lễ tân đi liên lạc với khách nữa.”
“Cô xem cái tật hay vứt đồ lung tung này của tôi kìa, đi đâu cũng không đổi được.” Cô Đồng quay đầu lại nói một câu với Noah ở bên cạnh, rồi lại quay sang xin lỗi lần nữa: “Thật sự cảm ơn. Chúng ta kết bạn WeChat đi, tôi gửi cho cô một bao lì xì.”
Nói rồi, cô ấy liền cúi đầu tìm kiếm trong chiếc túi xách.
“A? Không cần không cần đâu ạ.” Chu Nhuế Dương vội vàng xua tay ngăn lại: “Chỉ là chuyện tiện tay thôi mà.”
“Cô đừng để ý, không nhiều đâu, chỉ là một chút lòng thành thôi.” Cô Đồng đã tìm ra điện thoại: “Nào, thêm bạn đi.”
“Thật sự không cần đâu ạ.” Chu Nhuế Dương giấu tay ra sau lưng: “Hơn nữa tôi cũng không mang điện thoại ra ngoài.”
“Vậy à?” Cô Đồng liếc qua, đành phải từ bỏ.
“Thật sự không sao đâu ạ, cô không cần khách sáo vậy đâu ạ, cảm ơn tấm lòng của cô.”
“Ừm, được thôi.” Cô Đồng thoáng chút thất vọng mà hơi bĩu môi, nhưng giây tiếp theo, đôi mắt của cô ấy liền sáng lên: “Cô và Dĩ Nặc quen nhau đúng không?”
“Vâng.” Chu Nhuế Dương và Noah nhìn nhau một cái: “Cũng xem như có là quen biết.”
“Cô cũng là đàn chị của cậu ấy đúng không? Hai người có WeChat chứ?” Không đợi Chu Nhuế Dương trả lời, cô Đồng liền quay sang Noah: “Lát nữa cậu đẩy WeChat của đàn chị này của cậu cho tôi, hoặc là tôi chuyển bao lì xì cho cậu rồi cậu lại giúp tôi chuyển cho người ta.”
Noah nhìn Chu Nhuế Dương, ngay sau đó gật gật đầu: “Vâng, em biết rồi.”
“Được, vậy là tôi yên tâm rồi.” Cô Đồng nở một nụ cười yên tâm với Chu Nhuế Dương.
Noah không có WeChat của cô, chắc chị gái này sẽ quên đi sớm thôi, Chu Nhuế Dương gật đầu: “Vâng, vậy tôi đi trước đây.”