“Em ra ngoài một chút.” Cô nhỏ giọng nói một câu, cũng mặc kệ hai người có nghe thấy hay không rồi liền ra khỏi phòng nhanh như chớp.
Ánh mặt trời đúng lúc rọi xuống sàn đá cẩm thạch, sáng loáng chói mắt, thật đúng là có cảm giác không khí của một trang viên. Cô nhẹ nhàng ngân nga một giai điệu lạc tông rồi đi vào nhà vệ sinh cuối hành lang.
Ở khu vực bàn trang điểm bên ngoài có một người đang đứng đối diện với gương để dặm lại son. Chu Nhuế Dương kịp thời im bặt nhưng đối phương vẫn nghe thấy tiếng động lúc trước mà quay lại, nhẹ nhàng mím môi. Ánh mắt của hai người giao nhau, dường như đối phương phản ứng nhanh hơn, gật đầu trước.
Trước đó lúc ở dưới sảnh lớn Chu Nhuế Dương cũng không nhìn rõ mặt của cô Đồng, nhưng lúc này đối phương gật đầu thì cô mới dám xác nhận. Cuối cùng cũng gặp được diện mạo thật sự, trông cao và gầy hơn một chút so với lúc cô nhìn thoáng qua ở dưới lầu, đường nét khuôn mặt cũng rất sắc sảo, là một chị gái có khí chất hơi mạnh mẽ nhưng hiển nhiên có thể trấn được sân khấu.
Nếu đặt trong tiểu thuyết thì chắc hẳn chính là dung mạo của một nữ chính xinh đẹp quyến rũ. Một ý nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu, rồi rất nhanh đã bị chính cô ghét bỏ, nghĩ ngợi lung tung cái gì đâu không.
Sao lại có thể để vị khách VIP tôn quý cúi đầu chào mình trước được, cô vội vàng gật đầu lại với một lực rõ ràng hơn. Nhìn xuống mũi giày của mình, cô mới chợt nhớ ra mình đang mặc thường phục, cũng không có mặc đồng phục để tiếp xúc với khách như giám đốc Cao.
Cô Đồng kéo khóa túi trang điểm, đưa tay chỉnh lại cổ áo, chỉnh trang gọn gàng rồi chậm rãi đi qua cô, không hề trao đổi thêm bất kỳ ánh mắt thừa thãi nào.
Không gian nơi cô ấy đi qua để lại một mùi nước hoa nhàn nhạt, hòa cùng với tinh dầu thơm hệ thực vật vốn có trong nhà vệ sinh xộc vào mũi Chu Nhuế Dương, hai tầng hương hòa quyện vào nhau, trực tiếp tạo ra hiệu ứng nhiều tầng, cô cảm thấy trong mũi vừa thoải mái lại vừa hơi ngứa.
Sau khi rửa tay và sấy khô ở bồn rửa, lúc đi ngang qua chiếc gương ở bàn trang điểm cô lại nhìn thêm một cái.
Buổi sáng trước khi ra cửa cô chỉ tiện tay vuốt vuốt vài cái rồi búi lên một cách tùy tiện. Cô lắc lắc đầu, cảm giác không giữ được bao lâu nữa là sẽ bung ra. Góc bàn trang điểm có chuẩn bị sẵn bông tẩy trang dùng một lần và tăm bông cho khách dặm lại lớp trang điểm, còn có cả lược.
Không có giấy thấm dầu thì dùng tạm bông tẩy trang vậy, cô lau đi lớp dầu bóng loáng tiết ra cả một buổi sáng rồi lại chải tóc lại một lần nữa, sửa sang đơn giản lại một lượt.
Lúc cúi đầu vứt rác, cô phát hiện dưới bàn trang điểm còn có thứ gì đó, cô đưa tay lôi ra xem thì thấy là một chiếc kẹp tóc, cầm trong tay lật qua lật lại, cô phát hiện đó là mẫu mới mùa thu của Chanel, khả năng cao là đồ mà vừa rồi cô Đồng không để ý làm rơi.
Đi ra hành lang bên ngoài, cô nhìn quanh một lúc, nhưng không cần nghĩ cũng biết đã sớm không thấy bóng dáng cô Đồng đâu.
Hay là mang xuống dưới lầu đưa cho giám đốc Cao, rồi để giám đốc Cao liên lạc với khách, đồ quý trọng như vậy thì không thể để lại tại chỗ được, không an toàn. Chu Nhuế Dương dùng khăn giấy bọc chiếc kẹp tóc lại, bỏ vào túi áo hết sức cẩn thận rồi quay lại đường cũ.
Hành lang chỉ có một mình cô, cửa các phòng riêng hai bên đều đóng chặt, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên trong truyền ra, cũng không thấy cô Đồng đi ra từ phòng riêng nào.
Nhưng dường như trong lòng cô vẫn còn một tia may mắn, ánh mắt đảo qua mỗi phòng riêng. Có một cánh cửa không đóng, khép hờ và để lại một khe hở. Cô đi qua rồi mới phản ứng lại, lại lùi về.
Cô ngẩng đầu nhìn biển số phòng 211, chần chừ vài giây. Sẽ không phải là phòng này chứ, cô ấy rời đi rồi à?