Chương 40

Chu Nhuế Dương đứng dậy từ trên ghế, ngơ ngác gật đầu: “Vâng ạ, em là em gái, chào anh.”

Khoan đã, đầu bếp trong tiệm đều tây như vậy sao? Hay là vì người ta từ Michelin đến?

Nếu là bạn của Chu Thác Thần, vậy chắc tuổi tác cũng ngang ngửa anh ấy, vóc dáng còn cao hơn anh ấy một chút, nhìn cũng phải cao khoảng 1m90, mắt của cô chính là thước đo chuẩn đấy.

“Đây là Leo, là bạn của anh, trực tiếp gọi là anh cũng được, bọn anh bằng tuổi.” Chu Thác Thần giới thiệu với cô.

“Em chào anh ạ.”

“Em gái tôi tên là Nhuế Dương, nếu không dễ nhớ thì cậu cũng có thể trực tiếp gọi nó là Dương Dương cũng được, bạn bè nó đều gọi nó như vậy.” Chu Thác Thần tùy ý khoa tay múa chân làm động tác sừng dê trên đầu: “Giống con dê đó.”

“Oh, cute.” Leo tự nhiên buột miệng nói tiếng Anh.

Chu Thác Thần vừa mới nói là bạn quen ở Châu Âu nên Chu Nhuế Dương cũng không nhịn được tò mò: “Anh không phải là người Trung Quốc ạ?”

Chu Nhuế Dương không nhịn được hỏi, nhớ đến anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh cô nhìn thấy ở Thanh Đằng đêm đó bèn không nhịn được hỏi ra nghi vấn thật ra đã hiện lên trong đầu ngay từ lúc gặp mặt ngoài hành lang.

“Không, anh là người Trung Quốc, quốc tịch và hộ khẩu đều là vậy.” Giọng phổ thông của Leo rất chuẩn, không pha trộn bất kỳ giọng ngoại lai kỳ quặc nào: “Nhưng ông nội của anh là người Pháp.”

“Oa.” Chu Nhuế Dương nhỏ giọng kinh hô, vậy tức là con lai một phần tư máu Pháp.

“Trước đây em gái tôi cũng từng ở Pháp một thời gian, nhưng lúc đó cậu đã sang Mỹ học tiến sĩ, không ở Châu Âu. Nếu không nói không chừng chúng ta còn có thể quen biết sớm hơn mấy năm.”

Leo quay đầu nhìn về phía Chu Thác Thần: “Ồ? Vậy sao, thế thì thật đúng là có chút đáng tiếc.”

Sau khi thay đổi góc độ, Chu Nhuế Dương có thể thấy rất rõ góc nghiêng của anh ta. Thảo nào ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy có nét tây, hóa ra là vì vậy. Sống mũi cao và khuôn mặt nhỏ nhọn có đặc trưng của người ngoại quốc rất rõ ràng, nhưng tóc và màu mắt đều là tông màu nâu tự nhiên, nên thoáng nhìn không quá nổi bật, cô còn tưởng là hiệu ứng của việc nhuộm tóc cao cấp.

“Tuy em gái tôi không phải là học viên chuyên nghiệp nhưng ngày thường cũng rất thích nghiên cứu ăn uống. Trong khoảng thời gian ở Pháp, nó còn cố ý đến trường Le Cordon Bleu học một thời gian nữa đấy.”

Ai ai ai, sao tự nhiên lại nói đến chuyện này? Chu Nhuế Dương mở to hai mắt, chỉ hận không thể nhét thứ gì đó vào miệng anh cho bõ ghét, cuống lên liền hoảng hốt kêu lạc cả giọng: “Anh!”

Kể cả là để kéo gần quan hệ thì cũng không đến mức lôi kinh nghiệm gà mờ như vậy ra chứ, cô trừng mắt nhìn Chu Thác Thần một cái.

“Wow, vậy chúng ta cũng được xem là bạn học rồi. Em có thích nước Pháp không?” Leo nhẹ nhàng nhếch khóe miệng.

Rõ ràng khổ người to như vậy nhưng nụ cười thoải mái lại khiến người ta nghĩ đến một chú cún vui vẻ chạy nhảy ở vùng nông thôn, Chu Nhuế Dương gật gật đầu: “Vâng, em rất thích. Nhưng so với các thành phố lớn như Paris thì em thích những vùng nông thôn ven biển ở miền Nam nước Pháp hơn.”

“Nhà ông bà nội của anh ở vùng nông thôn ven biển Provence, sau sân nhà họ có một cánh đồng hoa oải hương rất lớn.”

“Oa.” Chu Nhuế Dương thoáng chốc nhớ lại biển hoa rực rỡ trong ký ức: “Vậy nhất định sẽ đẹp lắm.”

“Đúng vậy, rất đẹp.”

Ngoài miệng thì nói gọi đầu bếp lên để nghe ý kiến của người không chuyên như Chu Nhuế Dương, nhưng trên thực tế, Chu Thác Thần lại đang hứng thú dạt dào thảo luận với Leo về kỹ thuật chế biến của món đồ ngọt cuối cùng, còn tuôn ra không ít thuật ngữ chuyên ngành, pha trộn cả những từ vựng tiếng Anh và tiếng Pháp mà cô có thể đoán ra là gì nhưng lại không biết phát âm.

Chu Nhuế Dương bị cho ra rìa, chỉ có thể vừa hiểu lõm bõm mà xem cho vui, vừa rót hết ly này đến ly khác. Đến giới hạn, cô cuối cùng cũng nhớ ra mình vốn định đi vệ sinh, nhưng vì đại thần xuất hiện nên lại ráng nhịn thêm một lát. Tuy trong phòng riêng có nhà vệ sinh, nhưng lúc này hiển nhiên không thích hợp.