Món khai vị và salad được để trong những chiếc ly ly cốc cốc màu hồng nhỏ nhắn, họa tiết đối xứng vô cùng đáng yêu. Món chính chọn bộ đĩa tông màu ấm tươi sáng hơn, món bít tết tiêu đen và hương thảo rắc lên trên đã được cắt thành một dãy đều tăm tắp, cơm hấp ngũ cốc bào ngư được khứa hình chữ thập trước để có thể ăn một cách dễ dàng, tôm hùm cũng đã bỏ đầu bỏ đuôi, chỉ giữ lại phần thân nhiều thịt nhất và đang ngâm trong sốt kem đậm đà.
Một chiếc thố sứ trắng riêng đựng món hải sâm hầm kê và kỷ tử, cô dùng đũa khẽ chọc vào miếng hải sâm dai giòn sần sật được khứa những đường dao hình thoi, đủ để ăn từng miếng nhỏ một cách tao nhã. Sau đó cô dùng mu bàn tay chạm vào thành thố, vẫn còn nóng hổi.
Cô cầm lấy muỗng rồi múc một muỗng cháo kê, không tự chủ mà thốt lên từ tận đáy lòng: “Tuyệt.”
Không uổng công cô vất vả cả buổi sáng, sau một bữa cơm, sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần chưa đến mức tan thành mây khói nhưng tâm trạng đã từ u ám chuyển sang tươi sáng. Tuy buổi chiều còn phải chạy đến gãy chân nhưng dường như cô cảm thấy mình lại ổn rồi, không cẩn thận còn ợ một cái đầy mãn nguyện.
“Ăn no rồi à?”
“Vâng, anh không thấy em đã ăn sạch cả đĩa sao.” Chu Nhuế Dương nhấp một ngụm trà nóng tiêu thực.
“Em còn nhớ chuyện hôm qua anh nói với em không?” Chu Thác Thần vẫn chưa ăn xong nhưng cũng đặt đũa xuống theo.
“Anh nói gì cơ?”
“Có một tin tốt.”
“Ồ.” Chu Nhuế Dương nhớ ra rồi, lúc đó anh còn úp úp mở mở, nói phải đến tiệm mới có thể nói: “Ý của anh là từ đây về sau đồ ăn của em ở đây đều sẽ được đảm bảo sao?”
“Nhưng cơm này cũng không thể ăn chùa được, có muốn gặp mặt trò chuyện với đầu bếp của chúng ta một chút không?”
“Đầu bếp? Gặp mặt?” Chu Nhuế Dương bỗng chốc trở nên cảnh giác, trong lòng gào thét mình đã mắc bẫy, biết ngay tự nhiên anh vô sự hiến ân cần như thế là có nguyên do.
“Dù sao sau này cũng phải làm quen mà, làm quen trước cũng không có gì không tốt.” Bằng lời lẽ khéo léo, Chu Thác Thần đã chặn kín đường lui của cô từ trước.
Chu Nhuế Dương nghĩ một chút rồi hỏi: “Nói chuyện gì ạ?”
“Dù sao em cũng phải cho chút ý kiến và phản hồi chứ?”
“Đưa ý kiến?” Chu Nhuế Dương thoáng thả lỏng một chút, nhưng miệng vẫn cứng: “Em có phải dân chuyên nghiệp đâu, có thể cho ý kiến gì chứ?”
“Hiện giờ chính là muốn tìm người không chuyên, em cứ coi mình là một khách hàng bình thường là được, đứng từ góc độ của khách hàng mà phát biểu một vài ý kiến không chuyên.”
“Thật sự là người anh lôi kéo về à?”
“Cũng không hẳn là lôi kéo, cậu ấy là một người bạn anh quen trong thời gian du học ở Châu Âu, ban đầu anh cũng không định mời cậu ấy đến đây đâu.”
“Tại sao ạ?”
“Tuy không phải do anh trực tiếp quản lý nhưng dù sao cũng là công ty của nhà. Giữa bạn bè với nhau thì tốt nhất vẫn không nên dính líu quá nhiều đến tranh chấp kinh tế.”
“Nhưng cuối cùng anh vẫn mời được đại thần về đấy thôi?” Hiện giờ cái tiệm này là do cô tiếp quản, cho nên không còn những áp lực về mặt tình cảm cá nhân đó nữa? Chu Nhuế Dương chỉ có thể thầm chửi thầm.
“Anh đã chào hỏi trước với người ta rồi, người ta sẽ chiếu cố em một chút.”
“Hả? Anh ấy chiếu cố em?”
Chu Thác Thần căn bản không nghe ra sự chế nhạo trong lời nói của cô, Chu Nhuế Dương không biết nên cười hay nên khóc.
“Vậy để anh gọi cậu ấy qua đây luôn bây giờ nhé, được không?”
“Hả? Vậy để em đi vệ sinh đã.”
Chu Thác Thần cầm điện thoại lên xem: “Ồ, được, em đi nhanh đi, cậu ấy lên đây rồi.”
“Hả?”
Có người đang gõ cửa, Chu Thác Thần đứng dậy đi mở cửa.
Trong tình thế cấp bách, Chu Nhuế Dương chỉ kịp dùng khăn giấy lau miệng.
Sau lưng Chu Thác Thần dần hiện ra một người lạ, đối phương nhẹ nhàng gật đầu với cô, cười nói: “Em chính là em gái à?”