“Nếu cuối tuần có rảnh thì tôi sẽ cố gắng đến xem.”
Bây giờ mới bắt đầu ra vẻ, nhưng người vốn dĩ nên đứng ở đây chính là anh mới phải, Chu Nhuế Dương chỉ có thể thầm oán thán.
“Thầy Chu, cô Chu, mời đi bên này, xin hãy cẩn thận bậc thang dưới chân.” Giám đốc Cao dẫn họ từ một góc của sảnh lớn đi về phía thang máy.
“Chúng ta không ăn ở đây sao?” Chu Nhuế Dương chỉ chỉ vào sảnh lớn phía sau, một số khách đã ăn xong và rời đi, hiện tại đã có chỗ trống.
“À, không phải ở đây ạ, chúng ta lên phòng riêng trên lầu cho yên tĩnh. Trong phòng riêng còn có ghế sô pha lớn, cô và thầy Chu dùng bữa xong cũng có thể nghỉ ngơi một lát ngay trên đó.”
“Nghỉ trưa bao lâu ạ?”
“Bình thường chúng tôi thường nghỉ một tiếng, tính cả thời gian ăn cơm. Nhưng mà hai vị cứ sắp xếp theo thời gian của mình là được, hôm nay cũng đâu phải đến đây đi làm đâu ạ.”
Bởi vì hôm nay chỉ là làm quen với nơi chốn, Chu Thác Thần còn đại phát từ bi cho cô dư dả hơn một giờ, trước 10 giờ mới phải đến. Nhưng mà, từ ngày mai trở đi sẽ là chuỗi ngày bi thảm đi sớm về muộn, Chu Nhuế Dương cảm thấy trái tim lơ lửng trước đây dường như đã nặng trĩu rơi xuống đất.
Ra khỏi thang máy ở tầng 3, rẽ phải, trước phòng riêng đầu tiên, giám đốc Cao liền dừng lại: “Đến rồi, chính là nơi này, mời vào ạ.”
Chu Nhuế Dương vào phòng, phát hiện trên bàn đã được chuẩn bị sẵn bộ dụng cụ ăn uống và các món ăn.
“Thầy Chu, cô Chu, vậy hai vị cứ dùng bữa thong thả, nghỉ ngơi gần xong thì liên lạc với tôi hoặc thư ký Cù đều được. Nếu lát nữa cần dọn dẹp thì bên này có chuông gọi phục vụ, tôi xin phép xuống trước.” Giám đốc Cao dặn dò rõ ràng rồi chuẩn bị rời đi.
“Chị không ăn cùng sao? Nhiều như vậy mà.” Chu Nhuế Dương nhìn lướt qua.
“Không cần đâu ạ, tôi xuống dưới còn có cơm nhân viên. Món ăn hôm nay là do thầy Chu tìm đầu bếp mới đến của chúng ta làm, chắc hẳn đều là những món cô Chu thích, cô cứ thử xem ạ. Nếu có bất kỳ vấn đề gì về mặt khẩu vị hay nguyên liệu thì đều có thể nói với tôi.”
Nói xong, giám đốc Cao nhẹ nhàng cúi chào một cái rồi lui ra ngoài.
“Đột nhiên đối xử tốt với em như vậy, em có chút không quen.” Chu Nhuế Dương nhún vai: “Không phải là anh có chuyện gì định nhờ vả em đấy chứ?”
“Em thử đặt tay lên lương tâm mà hỏi đi, nói cứ như ngày thường anh đối xử với em không tốt vậy.”
“Không phải đầu bếp Michelin ở đây là do anh lôi kéo về đấy chứ?”
“Em coi trọng anh đến vậy sao?”
“Em cảm thấy có khả năng ba mẹ sẽ không nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa rõ ràng anh vẫn luôn ở nước ngoài nhưng sao có vẻ như anh đều nắm rõ tình hình ở đây như lòng bàn tay thế?” Chu Nhuế Dương dùng ánh mắt nghi ngờ dò xét gương mặt Chu Thác Thần, đôi khi không hiểu anh đang khiêm tốn cái gì, ngược lại còn thành khoe khoang một cách biến tướng.
Chu Thác Thần không có ý kiến, chỉ hất cằm: “Em cứ nếm thử trước đi, có ý tưởng gì thì cứ tự nhiên đưa ra.”
Đợi đến khi ngồi xuống, Chu Nhuế Dương mới phát hiện dù trên bàn bày ra la liệt đĩa đĩa bát bát nhưng lượng thức ăn bên trong lại không nhiều, chúng đều được chuẩn bị theo khẩu phần ăn của một người, bộ dụng cụ ăn uống cũng chỉ có hai phần, thảo nào giám đốc Cao không ở lại cùng.
“Nhiều đĩa như vậy mà chỉ đựng có chút xíu đồ ăn vậy thôi á.”
“Không đủ cho em ăn à?”
“Cũng không hẳn.” Chu Nhuế Dương biết, đồ ăn Tây càng cao cấp thì càng như vậy, hoa hòe loè loẹt bày cả một bàn lớn, suy cho cùng thì chính bản thân bộ dụng cụ ăn uống sang trọng tinh xảo cũng là một trong những điểm nhấn.
Ví dụ như ngoại hình của bộ đồ ăn hôm nay, có thể dễ dàng đánh thẳng vào gu của những người mê cái đẹp, và bao gồm cả cô.