Đợi đến khi lên cấp hai được ba mẹ đón về, Chu Nhuế Dương đã sớm quen với cuộc sống tự do tự tại trời cao mặc chim bay biển rộng tuỳ cá lội, mặc cho Doãn Phương Lệ có áp dụng chính sách áp lực cao thế nào, cũng có chút muộn màng như mất bò mới lo làm chuồng vậy.
Họ hàng trong giới trí thức khó tránh khỏi có chút thanh cao, bóng gió đều có ý trách vợ chồng Chu Trí Viễn và Doãn Phương Lệ chỉ lo kiếm tiền, thiếu trách nhiệm trong việc giáo dục con gái, lãng phí gen tốt của gia tộc.
Nói đi nói lại đã nhiều năm, cuối cùng cũng nói đến lúc Chu Nhuế Dương lên lớp 12.
Năm đó, Chu Thác Thần nhận được học bổng liên thông thạc sĩ - tiến sĩ ở nước ngoài. Theo kế hoạch ban đầu, Chu Nhuế Dương cũng nên được gửi ra nước ngoài để học dự bị đại học rồi tiện thể du học. Nhưng thi IELTS liên tục ba lần, điểm thành phần môn viết trước sau vẫn không đủ, cô ở nhà làm ầm lên một trận, nói sống chết cũng không muốn chịu khổ vì môn viết tiếng Anh nữa.
Thế là, Doãn Phương Lệ tạm thời khởi động phương án B, nhồi nhét điên cuồng.
Thực ra, cũng không thể trách những gia sư sinh viên trường danh tiếng đó, ai bảo mẹ cô đặt ra mục tiêu không thực tế là giúp Chu Nhuế Dương thi đỗ vào trường Đại học Vọng Kinh trong vòng nửa năm, còn dùng thù lao hậu hĩnh để dụ dỗ người ta ký giấy cam kết nữa chứ.
Lúc đầu còn có người bằng lòng chấp nhận thử thách, vỗ ngực cam đoan, nhưng chẳng phải cũng đã xám xịt bỏ của chạy lấy người rồi đó sao. Đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình anh ruột là chịu thương chịu khó kiên trì đến tận cùng.
Kể cả có dùng sự ràng buộc của tình thân máu mủ cộng thêm một chút trói buộc đạo đức để ép buộc thì Chu Thác Thần cũng được xem như là một nửa ân sư đã vớt cô lên bờ.
Tuy nhiên, những mộng tưởng hão huyền mà chỉ nhân vật chính trong TV và tiểu thuyết mới dám mơ, nếu dễ dàng thực hiện được thì chẳng phải là sự chế giễu và ác ý lớn nhất đối với cô bạn cùng bàn đã học đến hộc cả máu, rụng cả tóc của cô sao. Bản chất của trời xanh vẫn khá là công bằng, không để cô chỉ dựa vào ba tháng tăng ca thêm giờ nước rút mà vươn lên mạnh mẽ để sánh ngang với ba năm nỗ lực của người ta.
Nhưng, ông trời cũng rủ lòng thương, ít nhất vẫn để cô vừa đủ điểm sàn đáp được chuyến tàu cuối của trường Đại học Hải Châu, chỉ là không chọn được ngành hàng đầu nên bị chuyển vào ngành vạn năng không cần học toán cao cấp A, B.
Nhưng, sau trận chiến này, cái mác thiếu trách nhiệm trong việc giáo dục con cái của ba mẹ trong gia tộc cuối cùng cũng được minh oan, mà cô cũng được nâng cấp thành tấm gương tích cực để khích lệ con cháu, từ một cô em họ học dốt lột xác thành cô em họ có cổ phiếu tiềm năng, tuy ngày thường không học hành chăm chỉ nhưng lại có sức bật.
Thực ra, học cái gì cũng không quan trọng, dù sao tất cả các lựa chọn đều sẽ chỉ hướng đến con đường tương tự như hôm nay.
Mặc cho cô có chạy xa đến đâu trên cánh đồng bát ngát bên ngoài thì cuối cùng cô vẫn phải vào trong hàng rào, bởi vì phong cảnh bên ngoài đều là tạm thời, chỉ có nơi này mới là nhà.
Mọi người đi một vòng từ trong ra ngoài theo lịch trình đã định, bận rộn đến giữa trưa, phần giới thiệu buổi sáng tạm thời kết thúc, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, uống miếng nước rồi xem điện thoại.
“Thầy Chu, cô Chu, phần giới thiệu buổi sáng của chúng ta tạm thời đến đây thôi, bữa trưa của hai vị đã được sắp xếp xong, bây giờ mình qua đó luôn chứ ạ?” Giám đốc Cao hỏi.
Chu Nhuế Dương đã rút kinh nghiệm, sợ Chu Thác Thần lại giở trò gì đó để từ chối bèn vội vàng đồng ý lia lịa: “Qua đó luôn đi ạ, em đói rồi.”
“Sau khi dùng bữa, hai vị có thể nghỉ trưa một lát, đợi buổi chiều lại tham quan hầm rượu.”
“Vẫn còn nữa à?”
“Vâng ạ.”
“Hôm nay vừa hay anh có mặt ở đây nên còn có thể nói cho em nghe nhiều hơn một chút.” Chu Thác Thần nói.
“Đúng vậy, thầy Chu chính là dân chuyên nghiệp. Chúng tôi thường xuyên nghe tổng giám đốc Doãn nói rằng rất nhiều loại rượu trong tiệm đều là do thầy Chu giúp chọn đó ạ, nếu sau này thầy Chu cũng có thể thường xuyên đến xem thì tốt quá.” Giọng điệu của giám đốc Cao rất chân thành.