Chương 35

“Ây da, Dĩ Nặc.” Vị khách mà lúc trước giám đốc Cao gọi là cô Đồng cười rồi dùng tay vỗ vai Noah một cái: “Cậu đúng là bậc thầy xã giao ấy nhỉ, đâu đâu cũng gặp được người quen, đây cũng là đàn chị của cậu à?”

Hiển nhiên, cô Đồng đã gọi một cái tên tiếng Trung. Tuy không biết chữ Hán viết thế nào, nhưng Chu Nhuế Dương bỗng nhiên phản ứng lại, mang danh là đàn chị nhưng họ cũng đâu biết tên thật của đối phương đâu. Ngoài “quý cô” ra thì chẳng phải cậu cũng chỉ có thể gọi cô là “đàn chị” thôi hay sao.

“Không ngờ sẽ gặp lại ở đây, cậu thường xuyên đến đây sao?”

“Không thường xuyên, hôm nay được đàn chị mời khách nên chọn nơi này.” Noah nhìn về phía cô Đồng: “Đàn chị là khách quen ở đây.”

“Vậy chúng tôi không làm phiền hai vị nữa, lần sau có cơ hội gặp lại sẽ trò chuyện sau.” Chu Thác Thần nhẹ nhàng khoác vai Chu Nhuế Dương, rồi nói với giám đốc Cao: “Chúng ta cũng đi sang bên kia thôi.”

“Vâng.” Giám đốc Cao dặn dò Tiểu Ngọc: “Cô mau dẫn khách lên phòng riêng đi.”

“Vâng, giám đốc Cao.” Tiểu Ngọc gật đầu, mỉm cười tiếp tục dẫn đường cho khách: “Hai vị, ngại quá, mời lên lầu theo lối này ạ.”

Rất nhanh, cô ấy liền dẫn hai vị khách biến mất ở góc tường.

“Chị gái vừa rồi là khách quen của tiệm chúng ta ạ?” Chu Nhuế Dương hỏi thăm giám đốc Cao.

“Vâng ạ, cô Đồng là khách hàng VIP của cửa hàng chúng ta. Nhưng đã một thời gian cô ấy không đến đây rồi, tôi vốn còn lo lắng cô ấy bị cửa hàng khác cướp mất rồi, hôm nay có thể gặp lại cô ấy, đúng thật là tốt quá.” Giám đốc Cao cảm khái từ tận đáy lòng.

“Chị đều nhớ hết khách hàng ở trong tiệm hay sao ạ?” Chu Nhuế Dương đã không nhớ rõ vị cô Đồng vừa rồi trông cụ thể thế nào, chỉ mơ hồ để lại trong đầu một ấn tượng mơ hồ về một người có dung mạo xinh đẹp, khí chất xuất chúng.

“Cũng không hẳn ạ.” Giám đốc Cao ngượng ngùng cười: “Khách VIP đều là khách quen, đến nhiều lần, đương nhiên đều sẽ nhớ rõ. Nhưng gần đây gương mặt mới nhiều lên, ví dụ như vị khách vừa đi cùng cô Đồng thì tôi cũng không biết tên, nhưng hình như cậu ấy là người quen của cô và thầy Chu?”

Lần này, đến lượt giám đốc Cao cảm thấy tò mò.

“Vâng, đã gặp vài lần, nhưng cũng không thể nói là người quen.” Dù sao ngoài trường học và chuyên ngành ra thì đến cả tên của đối phương cô cũng không rõ.

“Không phải nói là đàn em sao?” Chu Thác Thần vẫn luôn lắng nghe.

“Không phải em đã nói với anh là cậu ấy là đàn em của A Sơ rồi sao, không phải của em.” Chu Nhuế Dương sửa lại.

“Vốn dĩ tôi còn định nói, nếu là bạn của cô thì chúng tôi còn có thể đưa ra một chút giá ưu đãi hữu nghị nữa đấy ạ.”

Chu Nhuế Dương càng thêm nhận ra mình gần như hoàn toàn không biết gì về tình hình của cửa hàng nhà mình: “Còn có cả giá ưu đãi hữu nghị à? Có thể giảm giá bao nhiêu phần trăm?”

“Mười phần trăm, trường hợp giảm mười lăm phần trăm cũng có.”

“Họ không phải là khách hàng VIP sao? Chắc hẳn đã có ưu đãi độc quyền rồi chứ?” Quy tắc thông thường ở các cửa hàng bên ngoài, cô rất rành.

“Đúng là vậy.”

“Vậy thì không cần đâu, chắc chắn giá hữu nghị của chúng ta không bằng ưu đãi mà khách hàng VIP có thể nhận được.”

Lại nói, chắc chắn là vị cô Đồng vừa nhìn đã biết không thiếu tiền kia trả tiền. Dù có ban ơn lấy lòng thì người ta cũng sẽ không để ý, vẫn là không nên vô cớ gây thêm chuyện. Nghĩ đến đây, Chu Nhuế Dương lại nhắc lại: “Chỉ là quen biết thôi, cũng không quen thân lắm, còn chưa đến mức là bạn bè.”

“Vâng, tôi hiểu rồi cô Chu.”

Chu Thác Thần cười khẽ.

Chu Nhuế Dương lập tức quay đầu hỏi: “Anh cười cái gì?”

“Không có gì.” Chu Thác Thần lắc đầu không giải thích.

Là ai ngày hôm qua đã thề son sắt bảo đảm cho một đàn em đàng hoàng, một người trung thực? Tự vả vào mặt mình, đáng đời.