Chương 34

Giám đốc Cao cung kính trả lời: “Đúng thế, từ tuần sau chúng tôi sẽ tiến hành huấn luyện cơ bản cho cô trước, bao gồm quản lý hình ảnh, nghi thức chuẩn bị bữa ăn, quy trình dọn bàn, quản lý khiếu nại của khách hàng, vân vân, trưởng ca lễ tân ở đây của chúng tôi tên là Tiểu Ngọc. Có thể đôi khi tôi sẽ không có mặt, tôi sẽ dẫn hai vị đến chào hỏi làm quen một chút, vừa hay cô ấy đang ở đằng kia.”

Chu Nhuế Dương nhìn theo hướng ngón tay của cô ấy, thấy gần quầy lễ tân có một cô gái đang đứng, cô ấy đang cúi đầu nói gì đó với một nhóm khách, liền kéo giám đốc Cao lại, nói: “Không sao đâu ạ, không vội, chị ấy đang nói chuyện với khách, chúng ta ở bên cạnh đợi một lát đi.”

Đang nói, cô trưởng ca tên Tiểu Ngọc liền dẫn khách đi về phía họ.

Giám đốc Cao dừng bước, còn cách một khoảng xa đã chủ động lùi sang một bên.

Chu Thác Thần ở bên cạnh cũng kéo Chu Nhuế Dương một cái, kéo cô ra sau lưng mình.

Nửa tầm mắt của Chu Nhuế Dương đều bị vai của anh che khuất, chỉ có thể thoáng thấy cô trưởng ca Tiểu Ngọc hơi gật đầu chào về phía giám đốc Cao, sau lưng còn có một nhóm khách đi theo.

Đoàn người càng ngày càng gần, giám đốc Cao nhẹ nhàng cúi chào: “Chào mừng cô Đồng ghé thăm.”

Vị khách dừng bước, vui vẻ cất tiếng: “Lâu rồi không gặp, giám đốc Cao, tôi vừa rồi không thấy chị ở chỗ lễ tân, còn tưởng hôm nay chị nghỉ.”

“Không có ạ, tôi vừa hay đang đi tuần tra. Phòng riêng trên lầu đã được chuẩn bị sẵn cho cô rồi, là căn có view hồ ạ.”

“Ây da, chu đáo quá, cảm ơn.”

“Hy vọng cô và bạn bè dùng bữa vui vẻ.” Hai tay giám đốc Cao đan vào nhau rồi đặt trước người, hơi cúi người tỏ ý tiễn khách.

Chu Nhuế Dương thấy vậy thì cũng bắt chước y hệt.

Ngày thường nhìn nhân viên phục vụ đưa đón, một chút cũng không cảm thấy có gì lạ lẫm, bây giờ đến lượt mình thì lại hoàn toàn luống cuống tay chân, cũng không biết vị trí đặt tay và độ cong của lưng có quy định gì đặc biệt không.

Dù sao phía trước có Chu Thác Thần chống đỡ, cứ làm bừa cho có lệ là được.

Gót giày của vị khách đạp lên sàn đá cẩm thạch, phát ra tiếng lộc cộc trong trẻo.

“Đàn chị, bên này.”

Không biết có phải vì cách đây không lâu mới bị người ta cứ một tiếng “đàn chị”, hai tiếng “đàn chị” mà gọi hay không, Chu Nhuế Dương như từ chất giọng và ngữ điệu truyền vào tai ấy mà đã nghe ra được một hơi thở quen thuộc.

Cô tò mò ngẩng đầu lên từ sau lưng Chu Thác Thần, nhanh chóng liếc mắt ra ngoài một cái, trong lòng lập tức thót lên một cái, cô không tin vào mắt mình, lại cẩn thận nhìn một cách chăm chú, thật sự là Noah. Nhưng, lúc này ánh mắt của đối phương lại đang dừng trên mặt Chu Thác Thần ở phía trước cô.

Cậu hơi há miệng thở dốc, nhưng còn chưa kịp phát ra âm thanh thì khóe mắt đã liếc thấy cái đầu đang ló ra ở bên cạnh, ánh mắt hơi lệch đi rồi giao nhau.

Chu Nhuế Dương sinh ra một ảo giác như trong nháy mắt đã quay về đêm qua, vì hình như ngày hôm qua cô cũng đã nhìn thấy đôi mắt đó của cậu khi bị Chu Thác Thần ngăn cách.

Cùng một thời gian và cảnh tượng, nhưng Bùi Sơ Tễ có mặt lúc đó đã biến mất, thay vào đó là một chị gái mà cô không quen biết.

“Thầy Chu, đàn chị, hai người cũng ở đây sao, thật trùng hợp!”

“Thật sự rất trùng hợp, chúng ta mới bao lâu không gặp chứ, thế mà đã lại đυ.ng phải ở đây rồi.” Chu Thác Thần mở miệng, nhưng Chu Nhuế Dương không nghe ra được bất kỳ sự vui mừng nào trong giọng nói nhàn nhạt của anh.

“Hai người cũng đến đây ăn cơm sao?”

“Đúng vậy, đã lâu em ấy chưa đến đây nên tôi đưa em ấy đến thử món mới ở đây.” Chu Thác Thần quay đầu lại nhìn Chu Nhuế Dương: “Người ta sắp lên lầu rồi, em không định chào một tiếng à?”

Chu Nhuế Dương vẫn còn đang tiêu hóa cái cảm giác lạc lõng và mất mát kỳ lạ đang dần trỗi dậy trong lòng, có lẽ là do Bùi Sơ Tễ không có ở đây, nhưng lại có thêm một người chị không quen biết.