Chương 32

Lập tức tuôn ra nhiều cái tên xa lạ như vậy, Chu Nhuế Dương không thể khớp mặt với tên, cũng không phân biệt được ai với ai, chỉ có thể tạm thời dùng nụ cười để thay cho câu trả lời.

“Chắc tổng giám đốc Doãn đã nói với em rồi, một năm tới, em sẽ phải luân chuyển các vị trí và được đào tạo quản lý, cho nên mấy vị này đều sẽ là người hướng dẫn của em.”

Chu Nhuế Dương hoàn toàn không có ấn tượng gì về chuyện này, nhưng gật đầu lia lịa thì vẫn biết.

“Chúng ta vào trong rồi nói, bên trong đã chuẩn bị trà bánh. Cô Chu vừa mới đến, cứ nghỉ ngơi một chút đã.”

Người nói là thư ký Cù, Chu Nhuế Dương đang định nói lời cảm ơn, liền nghe thấy Chu Thác Thần dứt khoát từ chối thay cô.

“Không sao đâu, em ấy còn chưa làm gì cả, không cần nghỉ ngơi. Chúng ta cứ trực tiếp bắt đầu đi, đi đâu trước?”

“Chúng tôi đưa cô Chu đến tòa nhà hành chính phía sau trước, đi một vòng qua các bộ phận, sau đó sẽ đi tham quan sảnh lớn và bếp sau, ngài thấy thế nào ạ?”

“Được, tôi không thành vấn đề, các vị cứ làm thế nào cho tiện là được.”

Quần thể kiến trúc của trang viên Thiên Trình được chia thành tòa nhà chính, tòa nhà phụ và hầm rượu dưới lòng đất, tòa nhà chính là nhà hàng, các phòng riêng cùng với các loại sảnh tiệc, phòng họp và phòng sinh hoạt chung có quy cách khác nhau, nơi làm việc của nhân viên đều ở tòa nhà phụ, bao gồm cả văn phòng tổng giám đốc của mẹ cô.

Chu Nhuế Dương đã nhiều năm không bước vào khu vực văn phòng, hình như bố cục và phong cách trang trí nội thất bên trong đều không giống lắm với trong ký ức của cô, có vẻ như gần đây đã được tân trang lại, hơi thở xa hoa mới mẻ ập vào mặt, cũng gián tiếp xác nhận tình hình kinh doanh của trang viên mấy năm nay ngày càng phát triển.

Làm việc ở đây phần lớn là các bộ phận hỗ trợ hậu cần không cần tiếp xúc trực tiếp với khách hàng, cũng không khác gì nhân viên văn phòng ở các công ty bên ngoài, bình thường là được nghỉ cuối tuần hai ngày. Do đó, ngoài các lãnh đạo bộ phận đã đi theo từ cổng lớn thì nhân viên ở lại trực trong các văn phòng cũng không nhiều, cũng không xuất hiện cảnh tượng khách sáo và hỏi han khiến người mắc hội chứng sợ xã hội như cô phải chết ngạt như trong dự đoán.

Tổng cộng chỉ mất hơn một giờ, các bộ phận như đang chơi domino vậy, họ dẫn cô đi một vòng khắp cả tòa nhà, để cô ra mắt một lượt ở mỗi bộ phận có người ở lại, ngắn gọn súc tích, đến điểm là dừng. Quà gặp mặt cũng chỉ có đủ các loại tài liệu và sổ tay, như thể quay về mùa khai giảng, tài liệu học tập ngập trời.

“Cô Chu, cô có cần tôi giúp cô đặt những thứ này vào văn phòng trước không ạ?”

Giám đốc Vạn của phòng nhân sự vẫn luôn dẫn đường hỏi cô.

“Tôi còn có cả văn phòng ạ?”

“Đương nhiên là có.” Giám đốc Vạn cười giúp cô đỡ một tay, lấy chồng sách trong tay cô xuống: “Ở chỗ chúng tôi thường là vài người cùng bộ phận sẽ dùng chung một văn phòng, cô là thực tập sinh quản lý, trực thuộc văn phòng tổng giám đốc, nên tạm thời chúng tôi sắp xếp cho cô ở cùng phòng với thư ký Cù, ngay cạnh phòng tổng giám đốc Doãn, như thế có được không ạ?”

“Nếu cô có bất kỳ vấn đề gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.” Thư ký Cù ở một bên bổ sung.

Chu Nhuế Dương nở nụ cười miễn cưỡng: “Được, cảm ơn.”

“Được rồi.” Thư ký Cù vỗ tay, tuyên bố: “Khu vực văn phòng tạm thời đến đây thôi, những ai không có nhiệm vụ trực ban có thể giải tán tại chỗ, còn ai có việc tăng ca thì ai về việc nấy, bận rộn công việc của mình đi.”

Thật là có chút xin lỗi mấy vị phải tình nguyện tăng ca, cuối tuần còn phải chạy một quãng đường xa đến chỉ để cho đủ quân số.

Sau khi đám đông giải tán, thư ký Cù tiếp tục nhanh nhẹn sắp xếp: “Giám đốc Vạn, anh đi ăn cơm trước đi, nghỉ trưa một lát rồi qua đổi ca. Giám đốc Cao, vất vả cho chị một chút, dẫn thầy Chu và cô Chu tiếp tục đi làm quen với tình hình ở sảnh ngoài và bếp sau đi ạ.”

“Hay là để hai vị đi ăn cơm trước rồi hẵng đi tiếp?” Giám đốc Vạn hỏi.