Chương 31

“Em bị kí©h thí©ɧ gì sao?”

“Đúng vậy, em bị kí©h thí©ɧ rồi, không thể cứ mãi là một sinh viên chờ việc được. Anh cứ chuyên tâm làm nghiên cứu khoa học trong trường, em vừa hay lấp vào chỗ trống của anh, ở nhà kiếm miếng cơm ăn, cũng không đến mức mang danh ăn bám. Cho nên, anh không cần nghĩ là em cao thượng quá, như thể em vì anh em tình thâm mới gánh vác phần áp lực này cho anh. Nói thật, không có đâu.”

“Em cũng suy diễn quá đà rồi đấy.” Chu Thác Thần gõ nhẹ vào đầu cô một cái: “Anh có nghĩ như vậy đâu.”

“Anh đừng có chạm vào đầu em, vốn đã không thông minh lắm rồi mà anh lại còn gõ cho ngu đi nữa.” Chu Nhuế Dương che lấy cái đầu quý giá của mình, trong lúc né tránh đã làm rơi túi giấy trên bàn.

Chu Thác Thần nhanh tay lẹ mắt đỡ được nó giữa không trung: “Đây là cái gì?”

“Quà tặng của quán, là macaron, anh ăn không?” Chu Nhuế Dương lấy từ trong túi giấy ra một chiếc hộp: “Anh ăn tối chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Hả? Thật hay giả thế? Sao anh lại không ăn?” Chu Nhuế Dương nhanh nhẹn tháo dải ruy băng, xé giấy niêm phong, một tay nâng hộp đưa đến trước mặt Chu Thác Thần: “Em cho anh chọn trước.”

Chu Thác Thần dùng khăn giấy bọc lấy một miếng.

“Thế nào? Vị cũng được chứ?”

“Muốn anh nói thật sao? Cũng đạt tiêu chuẩn.”

“Anh đừng có yêu cầu cao quá chứ.”

“Ngày mai có một tin tốt muốn nói cho em.”

“Gì vậy?”

“Đợi ngày mai đến công ty rồi anh sẽ nói cho em. Đi càng sớm, biết càng sớm.”

“Gì vậy chứ!”

Từ nhà đến trang viên Thiên Trình cũng không xa, đi xe chỉ mất hơn hai mươi phút. Chu Nhuế Dương biết ngay, chắc chắn đi ra ngoài cùng Chu Thác Thần thì sẽ đến sớm, bọn họ đến sớm hơn so với giờ hẹn mười lăm phút.

Nhưng, cô không ngờ rằng bên cạnh bãi đỗ xe đã có một hàng người đứng sẵn, nhìn lướt qua một cái cũng phải có ít nhất bảy tám người.

Vừa xuống xe, chưa kịp để cô nhìn rõ xung quanh thì cô đã bị vây quanh bằng những tràng pháo tay. Tuy đều là nhân viên trong nhà, nhưng một người trong số họ cô cũng không quen.

“Chào mừng cô Chu.”

“Nhiệt liệt chào mừng cô Chu gia nhập đại gia đình Thiên Trình.” Trong đám người lập tức có người nhiệt tình hưởng ứng, vừa nhìn đã biết là đã tập dượt trước.

Dưới sự vây xem và chú ý của mọi người, cô vẫn phải cố gắng vận động cơ mặt, nặn ra một nụ cười tự nhiên.

“Chào mọi người, tôi là Chu Nhuế Dương, mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Chu hoặc Nhuế Dương là được.”

“Sáng sớm đã làm phiền mọi người rồi.” Chu Thác Thần vừa đến liền cùng mấy người trong đội ngũ bắt tay vỗ vai chào hỏi: “Hôm nay tôi đưa em ấy đến làm quen trước, thời gian tới phiền các vị quản lý hãy chỉ bảo thêm.”

“Thầy Chu nói quá lời rồi, thầy khách sáo quá.”

“Hiện tại em ấy vẫn chưa có kinh nghiệm làm việc hoàn chỉnh, hy vọng mọi người có thể chỉ bảo và đốc thúc ở bên phía tổng giám đốc Doãn bên kia, nhưng không cần có bất kỳ sự ưu ái nào đâu, cứ dạy dỗ như bình thường là được.”

“Đương nhiên, tổng giám đốc Doãn cũng đã dặn dò trước với mọi người rồi, chúng tôi nhất định sẽ không phụ lòng mong đợi của tổng giám đốc Doãn.” Người đứng đầu đội ngũ đại diện cho mọi người bày tỏ lập trường.

Chu Nhuế Dương đứng bên cạnh xem đến ngây người, không biết mấy năm nay anh đều ở nước ngoài mà sao lại quen thuộc với mọi người trong tiệm như vậy, đồng thời lại dùng giọng điệu công tư phân minh để gọi mẹ của hai người họ là tổng giám đốc Doãn.

“Để anh giới thiệu cho em một chút đã.” Chu Thác Thần nói với cô.

“Vâng.”

“Vị này là giám đốc Vạn của phòng nhân sự, lát nữa sẽ đưa em đi nhận sổ tay nhân viên. Vị này là giám đốc Cao, quản lý các vấn đề ở sảnh chính, cũng là người chủ yếu sẽ hướng dẫn em sau này. Bên này hai vị giám đốc Đồng của phòng thu mua và giám đốc Trì của phòng tài vụ, đều là những công thần của tiệm. Vị này là trợ lý tổng giám đốc, thư ký Cù, chắc em đã gặp rồi nhỉ? Khoảng thời gian này tổng giám đốc Doãn không có ở tiệm, nếu có bất kỳ điều gì không hiểu trong công việc thì em đều có thể thỉnh giáo thư ký Cù.”