“Là ai nói không ở nhà hưởng thụ cho sướиɠ cái thân nốt kỳ nghỉ hè cuối cùng thì sẽ không ký hợp đồng?”
“Ba mẹ còn nói với anh cả chuyện này à? Không phải mọi người đang chiến tranh lạnh sao?”
“Chiến tranh lạnh cũng có thể tạm thời đình chiến.”
“...” Vất vả cho cô còn ở giữa hai phe mà nhảy qua nhảy lại như một con hề, làm cái loa truyền tin hơn hai tháng. Nhưng cô phải không đáng tin cậy đến mức nào thì mới có thể khiến ba mẹ phải muối mặt đến mức cố ý dặn dò Chu Thác Thần về đưa cô đi làm chứ hả?
“Nhưng họ nói với anh muộn quá, lịch học tuần sau của anh đều đã sắp xếp cả rồi, không tiện xin nghỉ để tìm người dạy thay nữa.”
“Không sao, anh cứ lo việc của anh đi, tuyệt đối đừng chậm trễ chuyện chính đáng của sinh viên.”
“Cho nên anh đã nghĩ ra một phương án thay thế, anh sẽ dẫn em qua đó nhân lúc cuối tuần để quen đường trước.”
“Nhưng ngày mai em có hẹn rồi, em hẹn với A Sơ sẽ đi hóng gió.” Chu Nhuế Dương hướng về phía Chu Thác Thần, vỗ vỗ vai Bùi Sơ Tễ: “Lòng tốt của anh, em xin nhận, nhưng mọi việc đều phải có thứ tự trước sau, đúng không?”
“Vậy sao?” Chu Thác Thần nhìn bộ dạng bình tĩnh của cô, cũng không giống như là nhất thời nảy lòng tham bịa ra cớ.
“Anh ơi, việc chính quan trọng hơn, anh cứ dẫn cậu ấy đi làm quen đường đi.” Bùi Sơ Tễ lập tức nhận rõ tình hình, phản kèo nhanh như chớp không chút do dự, còn đẩy cô về phía trước một cái.
“Này, sao cậu lại...” Chu Nhuế Dương nghẹn lời, quả thực khóc không ra nước mắt.
“Đến lúc đó mình sẽ đến công ty thăm cậu, tiện thể chiêm ngưỡng phong thái của cậu.” Bùi Sơ Tễ ngược lại còn vỗ vai cô an ủi.
“Xin lỗi nhé A Sơ, anh không biết hai đứa có hẹn, lần này em nhường nó cho anh đi, đợi lần sau có dịp nghỉ anh sẽ dẫn hai đứa đi chơi. Hai đứa vốn định đi đâu?” Chu Thác Thần cũng không định khách sáo mà để cho cô đi.
Bùi Sơ Tễ thành thật trả lời: “Tụi em chỉ nói vậy thôi chứ còn chưa nghĩ ra nên đi đâu nữa, vậy để hôm khác đi ạ. Hay là hai người bàn bạc đi, em lên lầu rửa mặt trước nhé? Lát nữa bảo Dương Dương nói cho em biết ngày mai mấy giờ dậy là được, em có thể ra ngoài cùng hai người luôn.”
“Được, anh thấy em cũng mệt rồi, tối nay nghỉ ngơi sớm một chút. Ngày mai không cần vội, em cứ ngủ đến khi tự tỉnh đi, anh bảo dì Lý để cơm lại cho em.”
Hai người gạt nhân vật chính quan trọng nhất sang một bên, dăm ba câu đã sắp xếp rõ ràng, còn hiệu quả hơn cả một cuộc họp công việc.
Quân sư đã chuồn trước, Chu Nhuế Dương cũng chỉ có thể từ bỏ việc giãy giụa vô ích.
“Ngày mai chỉ là đi làm quen một chút với đồng nghiệp và lãnh đạo sau này thôi, em cũng đừng căng thẳng.”
“Em không căng thẳng.”
“Xin lỗi nhe.”
“Rốt cuộc hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Sao cảm giác cả thế giới đều đang xin lỗi em thế?” Chu Nhuế Dương buông tay, mặt đầy dấu chấm hỏi: “Anh lại làm gì nữa?”
“Anh biết, em là bị đẩy lên giá, anh cũng biết anh rất ích kỷ.”
“Ha hả.” Chu Nhuế Dương cười.
“Em cười cái gì?”
“Vì anh thật sự rất hài hước, đây là ánh mắt gì vậy?” Chu Nhuế Dương ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cái mặt to của mình đang phản chiếu trong con ngươi của Chu Thác Thần: “Áy náy à?”
Lông mi Chu Thác Thần nhanh chóng chớp động, giống như cánh bướm bay lượn: “Cũng không đến mức đó.”
“Ba mẹ cũng đâu có dùng dao kề cổ ép em, em đã nghĩ rồi, hiện tại như vậy là giải pháp tối ưu. Em đã chơi bời lêu lổng gap year một năm, sắp bị mấy cô tám bà dì nói cho chết đi được rồi còn gì?”
“Anh đã nói rồi, miệng mọc trên người người khác.”
“Em biết, em cũng không thèm quan tâm họ đâu, nhưng ba mẹ còn cần thể diện mà. Dù sao họ cũng đã cho em nhiều tự do như vậy, dù là diễn thì em cũng nên kiềm chế lại một chút.”