Chương 3

Người đó lên xe với hai tay không, dường như ngoài chiếc điện thoại ra thì chẳng mang theo gì khác.

Ổn rồi, không có vẻ gì là nguy hiểm đến tính mạng.

"Anh ở trong khu này à?"

"Không phải, tôi đến đây để tiễn khách."

"Khách hàng ạ?"

"Khách trong quán uống rượu nên tôi lái xe đưa họ về giúp, giờ đang trên đường về."

"Anh làm ở quán bar Tinh Nguyệt à?" Đó là điểm đến tạm thời mà cô đã đặt.

"Không phải ạ, quán của chúng tôi tên là Thanh Đằng, ở ngay bên cạnh thôi."

"Quán của các anh mới mở hồi tháng trước phải không?"

"Cô đã đã từng tới rồi ạ?"

"Chưa, tôi có một người bạn mới đến đó hồi gần đây, nói không gian chỗ các anh cũng không tồi, chỉ là khó đặt chỗ quá thôi."

"Nếu cô muốn đến thì tôi có thể giúp cô đặt chỗ, chúng tôi có cách đặt riêng cho khách quen đấy ạ."

"Úi." Chu Nhuế Dương đang phải tập trung làm nhiều việc cùng lúc, không cẩn thận một chút mà chạy qua mất một ngã rẽ: “Xin lỗi, anh vừa nói gì thế?"

Bản đồ điều chỉnh lại lộ trình một chút, rồi bắt đầu chỉ đường lại. Chàng trai đợi cho giọng nói trên điện thoại ngừng hẳn rồi lặp lại những gì vừa nói.

Nếu đã là nhân viên phục vụ của Thanh Đằng thì cô có thể hiểu được cái cảm giác lạc điệu đôi chút khi thấy người đó vừa giống “dân làm thuê ở chốn sang chảnh” vừa giống "sinh viên đại học thanh thuần" đó là từ đâu mà ra rồi.

Nhân viên phục vụ ở những nơi sang trọng thường lanh lợi và ưa nhìn hơn những nơi bình thường một chút, biết nhìn trước nhìn sau, biết ăn nói ứng xử.

Chu Nhuế Dương cười đáp: "Cảm ơn anh, nhưng mà có lẽ tôi cũng không giúp gì nhiều cho thành tích công việc của anh được đâu."

"Sự hài lòng của khách hàng mới là mục tiêu lớn nhất của chúng tôi, chỗ chúng tôi không có quy định mức chi tiêu tối thiểu hay chi phí ẩn nào cả. Nếu cô cần đặt chỗ trước, hoan nghênh cô hãy liên hệ với tôi bất cứ lúc nào." Chàng trai lấy từ túi áo ngực bên trái ra một cái kẹp danh thϊếp, rồi rút một tấm.

"Cảm ơn anh, cứ để đây trước đi, lúc nào tôi muốn đi thì sẽ liên lạc lại với anh sau."

Rời khỏi đường cao tốc trong thành phố, đi vào khu vực nội thành rồi, Chu Nhuế Dương mới nhận ra thời tiết ban đêm cũng không đẹp.

Trăng đã không còn lãng đãng, sao cũng chẳng thấy đầy trời, mây đen kịt phủ kín cả bầu trời, trông như sắp có một trận mưa rào.

Áp suất không khí xuống thấp, đến cả hít thở cũng không được thông suốt cho lắm, cứ như đang đeo khẩu trang vậy, lại càng thêm nhớp nháp oi nồng.

Khi chạy xe đến đoạn còn cách điểm đến vài cây số lại gặp phải đoạn đường đang được sửa chữa tạm thời.