Chương 29

“A Sơ, em cũng uống một ly cho giã rượu đi.” Chu Thác Thần lại rót thêm một ly.

“Em không uống whisky.” Bùi Sơ Tễ nói lí nhí.

“Anh biết, champagne đúng không? Vậy cũng uống một chút đi.”

Chu Nhuế Dương tò mò nhìn vào trong bình nước, nhìn thấy thịt quả sơn tra đã hoàn toàn nở bung: “Anh pha từ lúc nào thế?”

“Vừa về đã pha ngay, nửa đêm nửa hôm không về nhà, không cần nghĩ cũng biết em đi làm gì rồi.”

“Em chỉ uống một ly nhỏ thôi, không tin thì anh hỏi A Sơ đi.”

“Uống ít cũng không ảnh hưởng đến việc em là người có tửu lượng kém nhất nhà, em tự đi mà soi gương đi, mắt đỏ hoe cả rồi kìa.” Chu Thác Thần không che giấu ánh mắt ghét bỏ, nhưng cũng không giấu được sự quan tâm.

Chu Nhuế Dương cũng không dám nói hai mắt mình là do khóc mà đỏ hoe, liền hỏi: “Cái này có tác dụng thật không?”

“Đây cũng không phải là thuốc, không nói là có hiệu quả tức thì, nhưng ít nhất có thể đẩy nhanh quá trình chuyển hóa cồn trong cơ thể em, để tối nay em ngủ ngon giấc hơn một chút.”

Chu Thác Thần như có 108 bài thuốc giã rượu bí truyền, mỗi lần pha ra đều khác với lần trước. Chu Nhuế Dương dùng ống hút khuấy khuấy những viên thịt quả chìm dưới đáy ly, thành thật uống một hớp lớn. Vị chua ngọt của bưởi và sơn tra thái lát, thêm chút mật ong, không hề đắng.

“Hiện giờ ngoài xã hội đầy rẫy những kẻ chuyên coi người ta là heo mà mổ xẻ, đặc biệt thích nhắm vào những cô gái trong tay có chút tiền nhưng lại không có tâm lý phòng bị.”

Chu Nhuế Dương vừa định cảm động trước tình anh em một phen, liền nghe Chu Thác Thần đá xoáy một câu như vậy, nhất thời liền trợn trắng mắt: “Anh mắng em là heo à?”

“Anh chỉ là đột nhiên nhớ tới hội nghị công nhân viên chức trong trường có nhắc đến chuyện này chứ có nói em đâu, em đừng có tự nhận vào mình, cứ coi như là bệnh nghề nghiệp của anh đi.”

“Anh yên tâm đi, lừa tiền của em còn khó hơn lừa người của em.”

“Đừng có nói nhăng nói cuội, nếu Ti Văn mà dám lừa em thì sau này đừng hòng bước vào cửa nhà chúng ta nữa.” Chu Thác Thần một giây trước còn cười ấm áp lập tức chuyển sắc.

Chu Nhuế Dương nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêm nghị của anh, thầm nghĩ nhất định anh không biết bản thân đã một lời thành sấm, một vị chua dâng lên trong cổ họng.

Tuy Chu Thác Thần thường xuyên ra vẻ ông bố để thuyết giáo cô, cô lại toàn thua trong các cuộc đấu võ mồm, nhưng nói thật lòng, vào những thời khắc then chốt, trước nay Chu Thác Thần đều rất che chở cho cô.

“Anh ơi, vậy khi nào các anh khai giảng? Anh dạy bao nhiêu học sinh trong học kỳ tới ạ?” Bùi Sơ Tễ kịp thời lảng sang chuyện khác.

“Tuần sau chính thức khai giảng, từ năm nhất đến năm ba đều có, nhưng lớp của sinh viên mới thì nhiều hơn một chút, hiện giờ kỳ quân sự của bọn họ còn chưa kết thúc.”

“Vậy hôm nay anh cuống cuồng chạy đến đây làm gì?” Chu Nhuế Dương hỏi anh.

“Thứ hai tuần sau em đi làm rồi đúng không.”

“Sao lại nói đến em nữa rồi?” Chu Nhuế Dương thật sự không muốn nghe ai cũng đến nhắc nhở cô về hiện thực này.

“Ba mẹ bảo anh hôm đó đi cùng em đến công ty.”

“Có phải em không biết đường đâu, có cần phải làm rùm beng lên như vậy không, anh không sợ nói ra sẽ bị người ta chê cười à.”

“Có gì mà buồn cười? Người ta nói thế nào thì anh không quản được, cũng không muốn quản. Em có biết đến lúc đó nên đi trước những bộ phận nào không? Em có nhận ra quản lý sảnh và trưởng phòng nhân sự không?”

“Chẳng phải đến lúc đó cứ đi hỏi một chút là sẽ biết sao, chẳng lẽ không có người mới nào khác à?”

“Người ta đến trước em hai tháng, đã báo danh từ tháng bảy rồi, có lẽ vào thời điểm này việc huấn luyện người mới đều đã sắp xong cả rồi, có khi chỉ còn lại mình em là hỏi cái gì cũng không biết.”

“Nhưng ba mẹ đều đã đồng ý để em đến tháng chín mới đi làm rồi mà, sao bây giờ lại đến nói em?”