Noah nhanh chóng chớp mắt, Chu Nhuế Dương thấy cậu thoáng vẻ bối rối, có lẽ là cái khó ló cái khôn, liền mở miệng nói ngay: “À thì, anh trai của tôi có bệnh nghề nghiệp ấy mà, thấy học sinh về muộn đi một mình ngoài đường đêm là không yên tâm. Lát nữa cậu về đến nhà thì nhắn tin cho bọn tôi là được.”
Noah lập tức hùa theo: “Đúng vậy ạ, thầy ơi, không cần phiền phức vậy đâu ạ. Em thường xuyên đi đường đêm, ý thức an toàn vẫn phải có, lại là con trai, thầy không cần lo lắng đâu ạ.”
Điện thoại “ting” một tiếng, cậu lắc lắc chiếc điện thoại: “Thầy xem, đã có người nhận cuốc rồi, còn khoảng mười mấy phút nữa là đến. Bây giờ em đi bộ qua đó là vừa kịp thời gian.”
“Được, vậy cậu về đến nhà thì báo cho hai đứa nó một tiếng.”
“Vâng ạ, mọi người nghỉ ngơi sớm đi. Đàn chị, chị cũng không cần tiễn em ra cửa đâu ạ, lát nữa em giúp các chị đóng cổng lại là được.”
Cổng lớn sẽ tự động cảm ứng, Chu Nhuế Dương không cố nữa: “Được rồi, cậu đi đường cẩn thận nhé, tối nay cảm ơn cậu.”
“Anh tiễn cậu ấy ra cổng, tiện thể khóa cửa luôn, hai đứa vào nhà trước đi.” Chu Thác Thần bảo hai cô vào phòng.
Đám đông đi xa rồi, Bùi Sơ Tễ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: “Bọn mình không báo trước mà chạy đi uống rượu, có phải anh cậu đang giận không thế? Cậu cũng không nói cho mình biết là tối nay anh ấy về gì hết.”
Phần lớn thời gian Chu Nhuế Dương đều được được hưởng chế độ nuôi thả, việc bị gác cổng là một trong số ít những sự quản thúc ở nhà.
“Mình cũng đâu có biết anh ấy lại chạy từ Hải Châu về nhà lúc nửa đêm thế này đâu.”
“Vậy mình còn ở lại nhà cậu được không?” Bùi Sơ Tễ chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
“Muộn thế này rồi, sao lại không được?”
“Nhưng sao mình cứ thấy hôm nay trông anh cậu có vẻ hung dữ hơn mọi ngày một chút, chẳng lẽ là ảo giác của mình à?”
“Mọi ngày của cậu là từ bao giờ thế? Từ lúc anh ấy về nước hồi đầu năm nay đến giờ thì đây vẫn là lần đầu tiên hai người gặp mặt phải không?”
“Ừm, chẳng phải anh cậu vừa về nước là đi thẳng đến Hải Châu luôn sao, lẽ nào giảng viên ở Đại học Hải Châu các cậu không có nghỉ hè à?”
“Anh ấy có hung dữ với cậu đâu, bây giờ làm giảng viên đại học cũng không dễ dàng gì, ăn không ngon ngủ không yên, chẳng phải sẽ dễ cáu kỉnh hơn sao. Thế nào? Bây giờ thì hết mê rồi chứ?”
“Cậu đừng có bôi nhọ nam thần bạch nguyệt quang thời thiếu nữ của mình nhé.”
“Đời thực làm gì có nam thần nào chứ? Anh trai mình nói nghe cho sang thì là say mê nghiên cứu khoa học, nói khó nghe thì chính là không chịu được khổ. Làm thầy giáo cũng chỉ có cái danh nghe hay một chút, nào là nhân tài, nào là chuyên gia, nhưng với chút tiền lương ít ỏi đó, cũng không biết anh ấy tiêu kiểu gì cho đủ.”
“Vậy anh cậu làm thế nào mà thuyết phục được ba mẹ cậu?”
“Chưa thuyết phục được đâu, ba mẹ mình làm gì có cảnh giới vô tư cao thượng đến mức tự bỏ tiền túi ra đầu tư với cả bồi dưỡng nhân tài về nông thôn cho đất nước chứ. Nhất là ba mình, ông ấy suýt thì bị tức đến ngất đi.”
“Nhưng anh cậu hoàn toàn là vì đam mê mà cống hiến, lại không phải vì chen chúc để vào được trường đại học danh tiếng mới học lên tiến sĩ, chẳng lẽ họ không nên sớm có chút nhận thức tương tự sao?”
“Có thể là do anh mình không bàn bạc với người nhà mà tự mình quyết định nhận lời mời của Đại học Hải Châu chăng. Ba mẹ mình cảm thấy anh mình không nghe lời họ nên mới bị sốc nặng, đến giờ hai bên vẫn còn đang chiến tranh lạnh đấy. Mình vốn dĩ chỉ là người đứng giữa hòa giải, cuối cùng lại bị vạ lây.”
“Nói mới nhớ, hình như cậu là trường hợp có thật đầu tiên bên cạnh mình bị gọi về kế thừa gia nghiệp vì không chịu cố gắng học hành đấy. Cậu xem anh cậu kìa, có sự nghiệp nghiên cứu khoa học cao cả như vậy, đó chính là lợi thế để đối đầu và đàm phán rồi.”