Chương 26

Chu Nhuế Dương ngần ngừ một giây, rồi vội vàng chạy ngược lại. Chắc chắn Chu Thác Thần đi từ lầu một ra sẽ phải thay giày ở huyền quan, hẳn là sẽ chậm hơn vài nhịp, Bùi Sơ Tễ còn có thể giúp câu giờ một chút.

Thế nhưng, lúc cả nhóm quay lại, cô lại phát hiện Bùi Sơ Tễ vẫn còn đứng ở cửa.

“Sao cậu còn chưa vào nhà?”

“Mình không nhớ mật mã, thử ba lần rồi nhưng vẫn không được.” Bùi Sơ Tễ ấm ức trả lời: “Sao các cậu lại quay lại thế? Không có xe à?”

“Chìa khóa xe.” Chu Nhuế Dương chìa tay ra.

“Gì? Muốn lái xe của mình đi à?” Bùi Sơ Tễ tưởng cô bạn uống say quá rồi.

“Điện thoại của Noah để quên trong xe cậu rồi.”

“À à.” Bùi Sơ Tễ luống cuống tìm chìa khóa xe trong túi, rồi ném qua, Noah bắt được bằng một tay.

Cùng lúc đó, cửa chính trong nhà cũng mở ra, ánh đèn ở huyền quan chiếu sáng Bùi Sơ Tễ đang đứng ở cửa và Chu Nhuế Dương ở dưới bậc thềm. Hai người trao đổi ánh mắt, nhiệm vụ thất bại, vậy thì cứ theo sự ăn ý mà nằm im chịu trận thôi.

Chu Thác Thần vẫn còn đi dép lê, có vẻ không có ý định thay giày để ra đón.

Chu Nhuế Dương ra đòn phủ đầu: “Nửa đêm nửa hôm anh từ Hải Châu về có việc gì gấp à?”

“Không có việc gấp thì không được về nhà mình à?”

“Anh không lái xe à? Sao lại về được?”

“Mang đi sửa rồi, anh đi nhờ xe đồng nghiệp về.”

“Không sao chứ?” Chu Nhuế Dương bước lên bậc thềm, đánh giá Chu Thác Thần sau mấy hôm cuối tuần anh không về nhà.

“Cho bạn mượn lái, bảo hiểm chi trả vụ va chạm rồi, người không sao.”

“Bạn bè kiểu gì thế? Anh ta không có xe riêng à? Sao còn phải mượn của anh.”

“Đúng vậy, cậu ấy không có xe. Ngày thường anh cũng ít khi lái, cũng có phải xe mới đâu, có gì to tát đâu cơ chứ. À đúng rồi, A Sơ, chiếc xe ở ngoài kia là xe mới của em à? Vừa nãy anh ở trên lầu nên còn chưa kịp nhìn rõ.” Chu Thác Thần nói rồi ngó ra ngoài sân.

Sợ nhất là không khí đột nhiên im lặng.

Dưới ánh đèn đường là một chàng trai trẻ mà anh chưa từng gặp, không phải Tống Ti Văn.

Chu Thác Thần không nghĩ mình hoa mắt, nhưng vẫn nheo mắt lại theo phản xạ để nhìn cho chắc một lần nữa. Đó thật sự là một gương mặt xa lạ, dáng người cũng cao gầy hơn Tống Ti Văn một chút.

“Anh ơi, em đưa Dương Dương đi ăn khuya, còn uống một chút rượu.” Bùi Sơ Tễ đưa ngón tay ra khoa chân múa tay, cố gắng thu hút sự chú ý của Chu Thác Thần trở lại: “Để cho an toàn nên bọn em mới gọi người lái xe hộ đưa về.”

Giọng Noah vang lên từ phía sau họ: “Xin lỗi vì đã làm phiền. Em đưa các chị ấy về, có đồ để quên trong xe, nên quay lại lấy một chút.”

Chu Thác Thần nhướng mày một cái, ánh mắt lần lượt lướt qua mặt Bùi Sơ Tễ và Chu Nhuế Dương, cuối cùng dừng lại trên người chàng trai cách đó vài mét.

Anh không thay dép lê, cứ thế đi từ huyền quan xuống dưới mái hiên, Chu Nhuế Dương và Bùi Sơ Tễ cũng im lặng đi theo.

“Chào cậu bạn.” Chu Thác Thần chào hỏi với Noah: “Tôi là anh trai của hai em ấy, vừa rồi không liên lạc được nên không biết hai em ấy ra ngoài ăn khuya, lẽ ra tôi phải đi đón mới phải. Cảm ơn cậu vì muộn thế này rồi còn phải đưa hai em ấy về, vất vả cho cậu rồi.”

“Không có gì đâu ạ, đều là việc nên làm, anh khách sáo quá. Về muộn làm anh lo lắng, thật ngại quá.”

“Cậu định về thế nào?”

“Em gọi xe về ạ.”

“Cậu ở xa không? Về nhà hay về trường?”

“Em ở trọ bên ngoài, cách đây không xa lắm ạ.”

“Khu này của chúng tôi gọi xe không tiện lắm, phải đi ra ngoài cổng khu mới đón được.”

“Vừa rồi đàn chị có nói với em rồi ạ.”

“Từ đây đi ra ngoài cũng còn một đoạn nữa, hay là để tôi lái xe đưa cậu ra ngoài nhé? Hoặc cũng có thể đưa cậu về tận nơi, đỡ phải gọi xe lúc nửa đêm nửa hôm, tài xế ngại xa ngại gần khó bắt lắm.”