Chương 25

Gió ngoài cửa thổi vào, Chu Nhuế Dương quay đầu thì thấy Noah đang quay đầu nhìn mình.

“Cậu gọi tôi à?”

“Vâng ạ,” Noah đưa chiếc túi giấy trong tay lên trước mặt cô.

“Đây là quà nhỏ quán chúng em tặng chị, vừa nãy để ở phía trước nên chưa đưa cho chị được.”

Bùi Sơ Tễ đã bước ra từ ghế phụ lái rồi đứng ỏe bên ngoài, cô ấy nói xen vào để giải thích: “Lúc nãy cậu ngủ nên mình bảo Noah cầm giúp trước, là bánh macaron của quán họ làm đấy, lát nữa mình cũng đưa phần của mình cho cậu luôn ha.”

“Ồ, cảm ơn.”

Chu Nhuế Dương nhận lấy chiếc túi giấy từ tay Noah, cô ngồi ở mép cửa xe rồi nhìn lướt qua chiếc hộp quà nhỏ xinh trong túi dưới ánh đèn đường, dường như còn ngửi thấy mùi hương hỗn hợp của bột hạnh nhân và đường bột phả vào mặt.

Trên đầu vang lên tiếng kéo cửa sổ, một giọng nam trẻ tuổi cất lên phá tan sự yên tĩnh của đêm tối:

“Chu Nhuế Dương, em đang làm gì ở trong sân đấy?”

Nghe có người gọi đích danh Chu Nhuế Dương, những người trong sân đồng loạt ngẩng đầu.

Dù giọng nói này quá đỗi quen thuộc, Chu Nhuế Dương vẫn giơ tay che bớt ánh đèn đường chiếu thẳng vào đầu, rồi nhích sang chỗ tối hơn vài bước. Cô nhớ rõ trước khi ra khỏi nhà đã tắt hết đèn, mà hiện tại cửa sổ một phòng ngủ trên lầu hai lại lặng lẽ sáng đèn, đó là nguồn sáng duy nhất phát ra từ căn nhà tối om.

“Chu Thác Thần, anh mới là đang làm gì đấy, nửa đêm nửa hôm về nhà mà cũng không báo trước một tiếng, lại còn im hơi lặng tiếng, anh định dọa chết người à?” Cô gọi về phía có ánh sáng.

Người trên lầu ló nửa người ra ngoài cửa sổ: “Anh vừa về đến nhà đã lập tức nhắn tin cho em rồi, là em không thèm xem chứ ai? Trong nhà không có một ai, ngoài sân bỗng dưng sột soạt, rốt cuộc là ai dọa ai hả? Em lượn lờ cái gì ở ngoài sân đấy?”

Bùi Sơ Tễ buông hai bàn tay vừa mới vì giật mình mà chắp lại che trước mặt xuống: “Anh.”

“A Sơ? Đúng là em thật à, lâu rồi không gặp. Ti Văn cũng đến à? Muộn thế này rồi, hai đứa đã nói với ba mẹ chưa? Vào nhà trước đi, đừng đứng ngoài nữa.” Nói xong, bóng người trên lầu liền biến mất khỏi cửa sổ.

“Hình như anh cậu muốn xuống dưới.” Bùi Sơ Tễ nói một sự thật hiển nhiên.

Chu Nhuế Dương cảm thấy thật nhức đầu, vẫn là nên ra tay trước thì hơn.

“Cậu vào nhà trước đi, tiện thể cản anh mình lại một chút.”

“Hả? Vì sao?”

“Anh mình còn chưa biết chuyện của mình với Tống Ti Văn, lát nữa xuống dưới thấy người lạ, chắc chắn sẽ hỏi đông hỏi tây, phiền phức lắm.”

“Không phải chỉ cần giải thích với anh ấy là chúng mình tìm người lái xe hộ là được rồi sao? Chắc anh ấy không cấm cậu uống rượu đâu nhỉ?”

“Anh mình tinh mắt lắm, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.”

“Thôi được.” Tuy Bùi Sơ Tễ không nắm được điểm chính, nhưng vẫn đồng ý.

Chu Nhuế Dương vòng sang bên kia, kéo Noah vẫn còn chưa hiểu rõ tình hình lại: “Xin lỗi nhé, không thể giúp cậu gọi xe được rồi, cậu cứ vừa đi vừa đợi người nhận cuốc xe đi. Có lẽ giờ này sẽ hơi khó gọi đấy, nếu không có ai nhận thì tìm xe dịch vụ đi, tôi có thể chuyển khoản lại cho cậu sau.”

“Không sao đâu ạ, em có thể về quán nhận thanh toán sau... Có cần giải thích với anh của chị một chút không ạ?”

“Cậu cũng quen anh tôi à?”

“Không phải ạ, em vừa nghe đàn chị gọi như vậy.”

“Ồ.” Quả nhiên, đầu óc của cô bây giờ không được nhanh nhạy cho lắm: “Không cần đâu, tôi chỉ lười giải thích này nọ thôi, không có gì đâu. Cậu còn nhớ con đường nhỏ lúc nãy đến đây không? Nếu không tìm thấy lối ra thì dùng điện thoại mà tìm đường nhé.”

“Chị yên tâm, không đến mức lạc đường đâu ạ.” Noah nói rồi đưa tay sờ vào túi tìm điện thoại: “Á, hình như em để quên điện thoại trên xe rồi.”

“Hả? Cậu xem lại túi khác xem.”

“Lúc trên đường em dùng cáp sạc của đàn chị để sạc pin, hình như vừa rồi quên rút ra.”